Mục lục
Lên Nhầm Xe Hoa Cưới Chồng Như Ý - Tô Yên - Sở Hướng Nam (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Yên vẫn đang nói chuyện điện thoại, nhìn thấy Lục Cận Phong quay lại rồi, cô nói với Tô Duy qua điện thoại: “Em nghỉ ngơi sớm đi nhé, chú ý sức khỏe, chị chỉ có một đứa em trai như em thôi đấy.”

 

Tô Yên và Tô Duy lớn lên cùng nhau, khi Tô Duy bị đưa đến nhà họ Tô, Lệ Uyển đã nói với cô rằng, đây là em trai, sau này phải yêu quý em trai, chăm sóc em trai thật tốt.

 

Năm đó khi Lệ Uyển lâm bệnh nặng, bà ấy cũng căn dặn Tô Yên phải chăm sóc tốt cho Tô Duy.

 

Thân thể Tô Duy yếu ớt, thường xuyên đau ốm, quanh năm đều ở trong bệnh viện, mỗi tháng ngoài tiền thuốc men, tiền sinh hoạt của Tô Đình Nghiêm, hầu như toàn bộ số tiền mà Tô Yên kiếm được sau khi làm việc cũng đều dành cho Tô Duy.

 

Dưới sự khắt khe của Tần Phương Linh, hai chị em cũng có thể coi là sống nương tựa vào nhau.

 

Lục Cận Phong cởi áo khoác, thuận miệng hỏi: “Trễ như vậy rồi, Tô Duy còn điện thoại cho em làm gì?”

 

“Không phải là Tiểu Duy gọi điện đến, mà là đồng chí Tô, Tiểu Duy gần đây thường xuyên bị di chứng sau phẫu thuật, vừa rồi bị rối loạn nhịp tim, có triệu chứng tức ngực, đồng chí Tô bị dọa một trận, nên gọi điện cho em, để em dặn dò Tiểu Duy một vài câu.”

 

Tô Yên lo lắng nói: “Với sự tiến bộ của kỹ thuật y học, cái gọi là di chứng sau phẫu thuật thực ra là do bệnh tim gây ra, bởi vì phẫu thuật chỉ là làm giảm tỷ lệ tử vong, cải thiện triệu chứng, nhưng không có nghĩa là có thể trị tận gốc hoặc chữa khỏi bệnh tim, em lo lắng Tiểu Duy cậu ấy…”

 

Nói đến đây, Tô Yên vô cùng buồn bã.

 

Chuyện của Tần Nhã Hân vừa được giải quyết rồi, cô không hy vọng Tô Duy lại có chuyện nữa.

 

“Đừng lo lắng, anh sẽ nhờ Xa Thành Nghị trông coi cậu ấy.” Lục Cận Phong thay bộ đồ ngủ rộng rãi, thuận miệng nói: “Tình cảm của em và Tô Duy thật tốt.”

 

“Đó là chuyện đương nhiên.” Tô Yên nói: “Em lớn hơn Tiểu Duy nhiều như vậy, cũng có thể coi như là đã nhìn Tiểu Duy lớn lên, người ta hay nói là chị gái giống như mẹ, đặt ở thời cổ đại thì em cũng được xem như là một người mẹ hờ của Tiểu Duy rồi.”

 

Đột nhiên Tô Yên nhận ra một vấn đề, nhìn chằm chằm vào Lục Cận Phong, nửa cười nửa mếu: “Lục Cận Phong, anh sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ, ngay cả chuyện này anh cũng ghen, bình thường ghen với con trai, bây giờ lại ghen với cậu em vợ, anh thật sự có triển vọng đấy.”

 

“Anh chính là một kẻ ghen tuông mà.” Lục Cận Phong cười rồi ôm eo Tô Yên, đưa tay thọc lét Tô Yên.

 

Tô Yên rất sợ nhột, cô cười to: “Lục, Lục Cận Phong, đừng đùa nữa, ha ha, đừng đùa nữa.”

 

Hai người ở trên giường đùa giỡn một hồi, Lục Cận Phong kéo chăn đắp lên người: “Ngủ thôi.”

 

Mọi người đừng hiểu lầm, đây thật sự là một giấc ngủ thuần khiết.

 

Đùa giỡn một hồi, Tô Yên cũng cảm thấy rất mệt, mí mắt nặng trĩu, cô cuộn người vào trong vòng tay của Lục Cận Phong, cảm thấy rất yên tâm, chưa được bao lâu cô đã đi vào giấc ngủ rồi.

 

Nghe thấy tiếng thở đều đều bên tai, Lục Cận Phong nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ say của Tô Yên, người phụ nữ anh yêu vẫn có thể vui vẻ như vậy trong vòng tay của mình, vậy anh còn có thể truy cứu cái gì chứ?

 

Lục Cận Phong nhẹ tay nhẹ chân đứng dậy, anh đi ra phía ngoài ban công, gọi điện thoại: “Hạ Vũ, chuyện tối nay, giữ trong bụng cho tôi, cũng không cần điều tra nữa.”

 

Tất cả mọi chuyện đến đây là kết thúc.

 

Mấy ngày tiếp theo, Đế Đô có mưa phùn kéo dài.

 

Tần Nhã Hân đã chết, vụ án của Trần Tố Anh cũng khép lại.

 

Lục Cận Phong đem thi thể của Trần Tố Anh trở về, Tần Chấn Lâm thì đem thi thể của Tần Nhã Hân đi.

 

Quang cảnh tang lễ của Trần Tố Anh rất long trọng, mấy ngày đưa tang hạ huyệt, hầu như tất cả những người trong giới thượng lưu của Đế Đô đều đến dự.

 

Nhà họ Lục ngoại trừ Lục Thừa Mẫn ở trong tù, còn có Lục Gia Hành, toàn bộ đều đến tham dự tang lễ.

 

Sắc mặt của Lục Cận Phong nghiêm nghị, lộ ra vẻ đau buồn sâu sắc, ông cụ Lục vô cùng đau buồn, khóc đến mức ngất đi.

 

Ông cụ Lục đối xử với đứa con dâu Trần Tố Anh này như con gái ruột, một người con dâu tốt như vậy lại chết một cách bi thảm như thế, ông cụ Lục rất đau lòng.

 

Trên mặt mỗi người đều mang vẻ đau buồn, tưởng nhớ.

 

Tang lễ này đến chiều chạng vạng mới kết thúc.

 

Bọn trẻ cũng quỳ trước mộ rất lâu, Tô Yên nhờ Hạ Vũ giúp đưa Hạ Vũ Mặc, Hạ Phi về trước.

 

Tô Yên cũng muốn gửi lời cảm ơn đến những bị khách đã đến đây chia buồn cùng với Lục Cận Phong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK