Mục lục
Cám Dỗ Ngoại Tình - Đường Du Nhiên (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Không!” Bạch Tiên Nhi dùng hết sức lực thét chói tai: “Tôi không muốn bỏ đứa bé! Đứa bé là con tôi! Tôi không đồng ý! Các người đừng ai động vào tôi! Tôi không đồng ý bỏ đứa bé! Nếu con của tôi xảy ra chuyện gì không may! Các người không xong với tôi đâu!”

Thấy Bạch Tiên Nhi phản ứng quyết liệt như vậy, vài người bác sĩ và y tá lập tức đưa mắt nhìn nhau, không ai dám chủ động đến kéo Bạch Tiên Nhi lại.

Khâu Thiếu Trạch nghe thấy lời đe dọa của Bạch Tiên Nhi, cười lạnh một tiếng rồi nhìn về phía các bác sĩ và y tá nói: “Các người yên tâm, tôi là cha của đứa bé trong đó, tôi đã ký đơn đồng ý phẫu thuật rồi, có bất kỳ vấn đề gì tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm! Các người chỉ cần bỏ đứa bé đi là được!”

Khâu Thiếu Trạch nói như vậy, mấy nhân viên y tế đó lúc này mới thấy yên tâm, vài người vây quanh Bạch Tiên Nhi, đè Bạch Tiên Nhi lên bàn phẫu thuật.

Bạch Tiên Nhi không thể giãy giụa được nữa, chỉ có thể cố sức thét chói tai.

Hai tay hai chân đều bị người ta giữ chặt trên bàn phẫu thuật, Bạch Tiên Nhi ngay cả quay người cũng không quay được.

Rất nhanh, Bạch Tiên Nhi đã cảm nhận được máy móc buốt lạnh đang luồn vào trong cơ thể mình, trong bụng truyền đến sự đau đớn như đang bị xé rách.

Bạch Tiên Nhi đau đến nỗi cả người thấm đẫm mồ hôi, ngay sau đó Bạch Tiên Nhi đã cảm nhận rõ ràng có thứ gì đó đang chảy ra khỏi cơ thể, chóp mũi đã ngửi thấy mùi máu tanh.

Con… con của cô ta… con của cô ta mất rồi…

Đường Du Nhiên đã hại chết con của cô ta! Nếu không phải vì sự tồn tại của Đường Du Nhiên, cô ta và Khâu Thiếu Trạch sẽ không đến nông nỗi như ngày hôm nay!

Đường Du Nhiên đáng chết! Đường Du Nhiên thật đáng chết!

Đây là chút ý thức sau cùng trước khi hôn mê của Bạch Tiên Nhi.

Bạch Tiên Nhi hôn mê hơn một tiếng đồng hồ mới tỉnh lại.

Vừa mở mắt ra, Bạch Tiên Nhi mới phát hiện lúc này bản thân đang nằm trong phòng bệnh.

Sau khi hơi giật mình một chút, Bạch Tiên Nhi đã phản ứng trở lại, lập tức cảm thấy vô cùng căng thẳng, Bạch Tiên Nhi vội vàng đưa tay vỗ lên cái bụng nhỏ của mình.

Cảm ứng đặc biệt giữa mẹ và con đã không còn nữa!

Sự ấm nóng giữa hai đùi đang không ngừng tuôn ra cũng liên tục nhắc nhở Bạch Tiên Nhi, con của cô ta mất rồi!

Khâu Thiếu Trạch chính tay đẩy cô ta vào phòng phẫu thuật, giết chết đứa con chung của hai người họ!

Mười ngón tay buông thõng hai bên lập tức nắm chặt ga giường.

Trong chốc lát, trong phòng bệnh yên tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng răng rắc, Bạch Tiên Nhi thấy bóng dáng cao lớn của Khâu Thiếu Trạch bước vào.

Hầu như trong lúc nhìn thấy Khâu Thiếu Trạch, Bạch Tiên Nhi đã tiện tay cầm lấy cái cốc trên tủ cạnh giường bệnh, gắng sức đập về phía Khâu Thiếu Trạch.

Đáng tiếc Bạch Tiên Nhi bây giờ cả người không có chút sức lực nào, cái cốc không thể đập tới Khâu Thiếu Trạch được, chỉ lạch cạch một tiếng rồi rơi dưới chân Khâu Thiếu Trạch, thủy tinh vỡ tan tành.

“Khâu Thiếu Trạch! Anh không có lương tâm! Anh là đồ khốn kiếp! Sao anh lại nhẫn tâm như vậy! Anh là hung thủ giết người! Anh đã giết đứa con của chính anh!” Giọng của Bạch Tiên Nhi đã khàn khàn từ lâu.

Khâu Thiếu Trạch nghe xong thờ ơ nhìn Bạch Tiên Nhi, rút một tấm thẻ ngân hàng từ trong ví da ra, trực tiếp vứt trước mặt Bạch Tiên Nhi: “Bạch Tiên Nhi, trong thẻ này có hai trăm vạn, là phí chia tay của cô, tôi cũng coi như đã tận tình tận nghĩa với cô! Từ nay về sau, tôi và cô sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa! Ngoài ra, bắt đầu từ hôm nay, cô chính thức bị sa thải, sau này cũng không cần về công ty làm việc nữa!”

Bạch Tiên Nhi nghe thấy giọng nói lạnh lùng không có chút tình cảm nào của Khâu Thiếu Trạch, chỉ cảm thấy giống như có một chậu nước lạnh dội lên đầu cô ta.

Cả người như rơi vào hầm băng.

Trong lòng giống như có một con dao sắc bén đang cứa vào da thịt, cả người Bạch Tiên Nhi đau đớn không kiềm được run lên bần bật.

Bạch Tiên Nhi cắn chặt môi rồi nuốt nước mắt trong hốc mắt trở lại.

Khâu Thiếu Trạch đúng là tàn nhẫn với cô ta thật! Đoán chừng còn rất ghét cô ta nữa! Nếu không thì sao có thể giống như vứt rác vậy, vội vàng muốn vứt bỏ cô ta như vậy!

Bản thân hao tổn tâm sức như vậy, cuối cùng lại giống như món đồ không được giữ lại!

Ngón tay Bạch Tiên Nhi buông thõng hai bên nắm chặt lấy ga giường không buông!

Nhưng cô ta không cam lòng! Cô ta thật sự không cam lòng!

Trong nháy mắt, Bạch Tiên Nhi lại giở trò cũ, cũng không biết lấy đâu ra sức thoáng chốc đã nhảy xuống khỏi giường, bước đến trên bệ cửa sổ, hai tay bám lấy cửa sổ, đôi mắt ửng đỏ nhìn chằm chằm vào Khâu Thiếu Trạch.

Bạch Tiên Nhi còn chưa kịp lên tiếng, Khâu Thiếu Trạch nhìn hàng loạt hành động vừa rồi của Bạch Tiên Nhi, anh ta cười lạnh một tiếng, nhìn Bạch Tiên Nhi nói: “Bạch Tiên Nhi! Cô lại muốn nhảy lầu nữa sao?”

“Lại giở trò cũ muốn lấy cái chết uy hiếp tôi sao?” Dứt lời, vẻ mặt Khâu Thiếu Trạch u ám, dáng vẻ nhàn nhã bước lại gần Bạch Tiên Nhi.

Bạch Tiên Nhi thấy vẻ mặt đẹp đẽ không chút biểu cảm đó của Khâu Thiếu Trạch, cô ta lập tức đề phòng hét chói tai: “Khâu Thiếu Trạch anh đừng qua đây!”

“Anh đến đây nữa thì tôi sẽ nhảy xuống thật đó!”

Bạch Tiên Nhi nói xong hai tay kéo lấy cửa sổ, cơ thể bỗng chốc hơi nghiêng ra ngoài cửa sổ.

Khâu Thiếu Trạch nhìn hành động vô cùng nguy hiểm này của Bạch Tiên Nhi, trên mặt lại không có vẻ lo lắng, ngược lại còn cong cong khóe môi giống như đang mỉa mai Bạch Tiên Nhi, nói từng câu từng chữ vô cùng rõ ràng: “Bạch Tiên Nhi, cô tưởng bây giờ cô còn có thể dùng cái chết để uy hiếp tôi sao? Bây giờ tôi không thèm quan tâm cô sống chết ra sao! Dù bây giờ cô có nhảy từ trên cửa sổ xuống thì cũng không liên quan gì đến tôi!”

Lần đầu Bạch Tiên Nhi tự sát Khâu Thiếu Trạch đã rất lo lắng, đó là vì khi ấy Khâu Thiếu Trạch còn có chút tình cảm với cô ta, không hề muốn cô ta chết.

Lần thứ hai Bạch Tiên Nhi lấy cái chết ra uy hiếp anh ta, cộng thêm trước đây đã làm những chuyện khiến Khâu Thiếu Trạch chán ghét, trong lòng Khâu Thiếu Trạch đã rất ác cảm với Bạch Tiên Nhi rồi, nhưng lúc đó Bạch Tiên Nhi đang mang đứa con của anh ta. Khâu Thiếu Trạch sợ nếu Bạch Tiên Nhi chết thật, sẽ dính dáng đến quan hệ lén lút của anh ta và Bạch Tiên Nhi khiến Đường Du Nhiên biết được.

Nhưng bây giờ, Đường Du Nhiên đã biết quan hệ của anh ta và Bạch Tiên Nhi, sự uy hiếp của Bạch Tiên Nhi đối với anh ta cũng đã không còn chút tác dụng nào nữa.

Thậm chí trong lòng Khâu Thiếu Trạch còn mong Bạch Tiên Nhi sẽ nhảy xuống thật.

Dù sao thì Bạch Tiên Nhi tự sát cũng không ảnh hưởng đến anh ta, hơn nữa còn có thể giúp anh ta vứt bỏ thành công mớ phiền phức Bạch Tiên Nhi này!

Bạch Tiên Nhi đang bám lấy cửa sổ, cô ta không thể nào ngờ được Khâu Thiếu Trạch sẽ trả lời cô ta như vậy.

Móng tay ra sức bấu vào bệ cửa sổ, cả người Bạch Tiên Nhi ngây ngốc tại chỗ.

Sau khi khôi phục lại tinh thần, Bạch Tiên Nhi không nhìn Khâu Thiếu Trạch nữa, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào cửa sổ.

Căn phòng bệnh này ở trên lầu mười của khu nội trú, bên dưới cửa sổ là nền xi măng.

Nhảy từ chỗ cao như vậy, chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì!

Bạch Tiên Nhi giống như tuyệt vọng nghiến răng thật chặt, ngay lúc này, Bạch Tiên Nhi thật sự đã từng nghĩ sẽ nhảy thẳng xuống cho xong chuyện.

Dù sao thì bây giờ cô ta đã không còn gì nữa!

Nhưng trong đầu lập tức nảy lên một suy nghĩ càng quan trọng hơn!

Đường Du Nhiên! Đúng rồi! Còn có Đường Du Nhiên!

Đường Du Nhiên hại cô ta thành ra thế này, sao cô ta có thể chết mà nhìn Đường Du Nhiên sống yên ổn trên đời, tiếp tục hưởng thụ cuộc sống chứ!

Dù sao bây giờ cô ta cũng đã không còn gì nữa, ngay cả chết cũng không sợ thì còn không đối phó con khốn Đường Du Nhiên đó được sao!

Bạch Tiên Nhi cô ta cho dù có chết, cũng phải kéo theo Đường Du Nhiên làm đệm lưng xuống địa ngục chung với cô ta mới được!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK