Mục lục
Mối Tình Đầu Hoang Phí (full) - Trần Mỹ An - Lưu Thanh Bách
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Thanh Bách, Thanh Bách..." - Anh ngã vào vòng tay Mỹ An, máu ướt đẫm thấm hết ra áo.

"Ai cho mày bắn?" - Tấn Khang tức giận đạp mạnh một tên thuộc hạ.

Phát súng đó là của một tên thuộc hạ lỡ tay nổ súng, Thanh Bách không chút ngần ngại ôm chặt lấy Mỹ An, lấy thân mình hứng trọn viên đạn.

Mỹ An để Thanh Bách gối đầu lên đùi mình, cô dùng tay ấn chặt vết thương để cầm máu. Nhưng máu vẫn

như cũ cứ chảy ra không ngừng, bàn tay cô thì ướt đẫm, sắc mặt Thanh Bách cũng dần trắng bệch.

"Thanh Bách, anh có nghe em nói không?"

"Mỹ An, đừng... đừng lo..." - Thanh Bách càng lúc càng yếu, lời nói cũng đứt quãng.

"Thanh Bách, em phải làm sao đây?" - Mỹ An gào lên cùng với nước mắt không ngừng chảy ra.

"Chúng ta sắp... thoát rồi. Không sao đâu, anh... nghỉ một lát."

"Không được, không được, anh không được ngủ, anh mở mắt ra nhìn

em đi." - Mỹ An có chút hoảng loạn gọi anh dậy, cô rất sợ anh nhắm mắt lần này sẽ không mở mắt ra nữa.

Mỹ Tâm bước tới trước mắt Tấn Khang cầm súng của hắn lên chỉ vào thái dương mình:

"Anh bắn đi."

Tấn Khang tất nhiên không làm được, hẳn cũng không có ý định giết aỉ cả. Hắn muốn giật lại súng từ tay Mỹ Tâm nhưng cô kiên quyết giữ chặt nó ở thái dương mình:

"Anh dừng tay hoặc là giết chết tôi đi. Tôi không thể nhìn anh như này mãi được, tôi không thể thấy anh đi vào

con đường không thế cứu vãn."

Tấn Khang bật cười buông súng ra, giống như tất cả những điều hắn làm chỉ chờ mỗi câu nói này để dừng lại. Hắn chẳng qua là một người cô đọc khát khao được quan tâm mà thôi.

Rất nhanh bên ngoài đã có người ập vào, ngoài người của Tiến Thành còn có cảnh sát. Tấn Khang hoàn toàn không có ý định phản kháng, hắn thản nhiên nói:

"Đều là tôi làm, đừng oán trách lên người Vân Anh, nó khó khăn lắm mới có hạnh phúc."

Thanh Bách đang nắm chặt tay Mỹ

An để giữ cho mình thanh tỉnh, cũng gắng gượng nói một câu:

“Được, tôi sẽ không... khó dễ cho cô ta."

Thanh Bách rất nhanh được đưa vào bệnh viện, Mỹ An như kẻ mất hồn ngồi bên ngoài phòng phẫu thuật. Cô nhờ ánh mắt của Thanh Bách trước khi cảnh cửa ấy đóng lại, anh vẫn như cũ cô dịu dàng muốn cô an tâm.

“Chị hai, anh ấy chảy nhiều màu quá." - Cô gục vào vai Mỹ Tâm khóc nấc.

Chưa nói tới viên đạn có bắn trúng chỗ hiếm hay không, với lượng máu đã

mất cũng đủ để lấy mạng người rồi.

'Thanh Bách phước lớn mạng lớn, không sao đâu."

Ba tiếng trôi qua, đèn phòng phẫu thuật vẫn luôn sáng, có ai đến khuyên Mỹ An đi nghỉ ngơi cô cũng lắc đầu. Mỹ Tâm mang nước và thức ăn đến cô cũng chẳng buồn động đến, ánh mắt cứ đau đáu chờ đợi cảnh cửa mở ra.

"Chị ấy cứ như vậy không được đâu." - Phan Kiệt cũng chạy đến xem.

"Cứ để em ấy vậy đi, Thanh Bách hiện tại sống chết chưa rõ Mỹ An sao có hơi sức quan tâm chuyện khác."

Mỹ An bắt đầu nhớ lại từ khi cô trở

về đây Thanh Bách vì cô không biết phải bước bị thương bao nhiêu lần, tháng nào cũng phải nằm trên chiếc giường trắng lạnh toát kia.

"Có phải đều là em hại anh không?" - Mỹ An run rẩy nói.

Cuối cùng người bước đến khuyên cô là y tá, y tá bảo cô hãy đi rửa sạch vết máu cũng đế bác sĩ kiểm tra cô có bị thương không. Mỹ An đi vào nhà vệ sinh, nhìn chính mình trên gương, mặt cô tay cô quần áo cô đều dính vết của anh.

Mỹ An cởi áo ra vốn định vò nó với nước lã nhưng rồi lại không cầm lòng được mà ôm chặt lấy nó khuỵu xuống

mà khóc. Đến lúc Mỹ An đi từ nhà vệ sinh ra vẫn là bộ dạng đó, không khá hơn bao nhiêu. Mọi người cũng chỉ có thể lắc đầu bất lực.

Cánh cửa phòng phẫu thuật sau năm tiếng cũng chịu mở ra, bác sĩ bước ra cười nói:

"Viên đạn đã được xử lý, ý chí của bệnh nhân rất mạnh, sẽ tỉnh lại sớm thôi."

Mỹ An vô cười mừng rỡ, cô vừa cười vừa khóc sau đó thấy trước mẳt một mảng mơ hồ rồi ngã xuống.

Lúc Mỹ An tỉnh lại không biết đã qua bao nhiêu lâu, cô thấy bản thân

cũng nằm trên giường bệnh. Mỹ Tâm từ ngoài đi vào thở phào nói:

“Em tỉnh rồi à? Bác sĩ nói em không sao, kích động kéo đến liên tục nên cơ thể không chịu nổi thôi."

“Thanh Bách đâu? Anh ấy tỉnh lại chưa? Em muốn đi xem anh ấy." - Mỹ An hoàn toàn không quan tâm gì đến bản thân, cô dứt khoát gỡ kim truyền nước biến trên tay ra.

“Thanh Bách không sao, em từ từ thôi." - Mỹ Tâm thở dài, không thế cản cô được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK