Mục lục
Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn - Lâm Nhất (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kiếm quang cắt đứt không gian, sát chiêu do bảy Thánh Linh với bảy loại ý chí võ đạo kết thành cứ thế bị chém ra một vết rách.

Thoáng chốc, kiếm quang trên người Lâm Nhất tăng vọt, tựa như ánh mặt trời chói lọi, dường như hắn đã hóa thành Thần. Hai tay hắn giang rộng giữa không trung, can đảm xông vào cái lỗ lớn này, cứ như chẳng chút sợ hãi nó sẽ khép lại và nuốt chửng mình.

Ông! Ông! Ông!

Quả Thần Huyết hoảng sợ, nó run lên từng hồi, phát ra sóng âm chói tai, cứ như đang thét lên một cách kinh hoàng vậy.

Lâm Nhất không quan tâm, hắn vẫn xông thẳng lên, kiếm uy điên cuồng càn quét hết thảy.

“Thu!”

Cho đến khi đến gần, Lâm Nhất lấy ra bình Tịnh Ngọc, dùng chân nguyên để điều khiển nó, phóng ra lực hút tựa như lực hút của một ngôi sao, nhanh chóng thu quả Thần Huyết vào đó.

Keng!

Lâm Nhất thu kiếm vào vỏ, mãi đến lúc này, hắn mới giật tấm vải trắng che mắt xuống, mắt hắn bắn ra tia sáng. Nơi bị thương đã hoàn toàn khôi phục, duệ khí cùng sự sắc bén trong mắt hơn xa so với trước kia, cứ như chỉ liếc nhìn cũng có thể xuyên thủng hư không.

Ánh mắt đó hoàn toàn không tưởng tượng được, mà lại, hắn chỉ mới là một Thiên Phách.

“Thị lực thật mạnh, giờ đây, dù là đối mặt với Tinh Quân, thậm chí là cường giả cảnh giới Thần Đan thì ta cũng không hề yếu thế!”

Lâm Nhất cảm thấy rung động không thôi, chớ xem thường uy thế bực này, khi giao đấu, khí thế vốn cực kỳ quan trọng, một khi trong lòng e ngại thì ắt sẽ gieo mầm sợ hãi, chỉ khi vượt qua được nỗi sợ, mới có thêm nhiều cơ hội thoát thân.

Trái lại, nếu là cường giả cùng cảnh giới, chỉ cần tâm trí không kiên định một chút thôi, thì một ánh mắt của hắn cũng đủ khiến đối phương để lộ sơ hở, từ đó bị hắn đánh bại.

Đây cũng là lợi ích khi luyện hóa được luồng kiếm quang kia. Dù sao cũng là kiếm quang mà năm xưa Thần Linh lưu lại, tuy chỉ là do bảo kính Hồi Thiên tái hiện thì cũng là Tạo Hóa không chút tầm thường.

Đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là nắm giữ được kiếm chiêu Khoảnh Khắc Sơ Khai.

Dù sao thì yêu nghiệt siêu phàm cũng có tâm trí cứng cỏi hơn so với người thường, muốn một lần đối mặt nhìn ra sơ hở vốn là chuyện khó mà có được.

Nhưng một kiếm này thì… chưa hẳn bọn họ có thể đỡ nổi!

Lâm Nhất nở nụ cười vui vẻ, hắn nhìn bình ngọc trong tay mình. Bên trong bình đựng quả Thần Huyết, một trong những thu hoạch của chuyến này.

“Lên trước rồi tình tiếp!”

Lâm Nhất tung người, bay vọt lên theo tiếng tiêu.

Thoáng chốc, hắn đã lao ra khỏi vực sâu, xuất hiện trong tầm mắt là Nguyệt Vi Vi. Dưới ánh trăng, thiếu nữ với mái tóc dài xõa ngang vai đang đứng trên núi đá thổi ngọc tiêu.

Giờ phút này, vẻ mặt nàng ta vô cùng dịu dàng, trầm tĩnh mà sâu lắng, mỗi một sợi tóc đều phát sáng. Hai mắt nàng ta khép hờ, toát lên khí chất xuất trần trước nay chưa từng có. Chiếc váy đỏ để lộ đôi chân trắng nõn, bóng loáng, khiến người ta chỉ dám đứng từ xa ngóng nhìn, không dám có ý nghĩ khinh nhờn vẻ đẹp thánh khiết bực này. Nàng ta xinh đẹp động lòng người, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng khó mà không rung động.

Cô nhóc này đúng là yêu tinh.

Lâm Nhất lấy lại bình tĩnh, giật mình hoàn hồn, kế đó, hắn nhẹ nhàng đáp xuống đất.

“Lâm ca ca, huynh thành công rồi”.

Nguyệt Vi Vi buông ngọc tiêu xuống, đôi môi kiều diễm nở nụ cười, đuôi mày, ánh mắt đều toát lên vẻ hân hoan khó có thể che giấu được.

“Ừm, tặng cho cô”.


Lâm Nhất mỉm cười, đưa bình Tịnh Ngọc cho nàng ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
L
01 Tháng mười hai, 2023 00:51
Không ai làm tiếp bộ Độc tôn truyền kỳ hả mọi người
BÌNH LUẬN FACEBOOK