Mục lục
Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn - Lâm Nhất (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Nhất nằm trên mặt đất đã tạm thời lấy lại được chút sức lực, có tia sáng loé lên nơi đáy mắt, bàn tay vỗ mạnh lên mặt đất.

Hắn bật người bay lên, tay nắm đốc kiếm, để mặc những bông tuyết lạnh lẽo táp lên gương mặt mà xông thẳng về phía lão giả áo xám.

“Không biết lượng sức”.

Lão giả áo xám vẫn chưa chạm đất, nhìn thấy Lâm Nhất xông đến, khoé miệng cong lên nụ cười lạnh lùng.

Bị trúng một đao của ông ta mà vẫn còn dám xông đến đây chịu chết.

Nhưng nụ cười của ông ta đã đông cứng ngay sau đó, Lâm Nhất trong không trung bỗng hoá thành chín đạo tàn ảnh, giống như bóng mây mờ ảo rồi bỗng nhiên tan ra, thực thực giả giả, kiếm thế mênh mông chập chờn khiến ông ta khó lòng mà tìm ra được người thực.

“Chết!”

Chín đạo tàn ảnh kia bỗng chồng lên nhau ở một phía bên cạnh, vào giây phút khi tàn ảnh chồng lên nhau, có ánh trăng biến hoá ngay trên người Lâm Nhất.

Lập loè khi mờ khi tỏ, khi tròn khi khuyết, liên tục biến đổi.

Đợi khi một kiếm của Lâm Nhất đâm qua, sau cơn mưa trời hửng nắng, ánh sáng rạng rỡ. Kiếm mang tựa như bông hoa đang dần nở rộ, trời cao trong xanh, sóng nước biêng biếc, hoa rơi và trăng sáng cùng bay múa, dòng nước trong mát như sắc trời mùa thu.

Một kiếm này, Thuỷ Nguyệt Kính Hoa, như mở ra một mặt vô cùng đẹp đẽ của những bông tuyết tung bay ngập trời.

Phập!

Lão giả áo xám hầu như không kịp phản ứng lại đã bị kiếm này chém trúng yết hầu.

Máu trào ra từ trên cổ, bắn ra những tia máu đỏ tươi.

Trong màn gió tuyết mênh mông, vị trưởng lão cảnh giới Tử Phủ cực kỳ ngang tàng này đang ôm chặt lấy cần cổ mình, gương mặt chứa đầy vẻ không cam tâm ngã xuống.

Vào giây phút khi ông ta ngã xuống, Lâm Nhất mới thả lỏng cơ thể, nôn ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Trông hắn dường như còn thê lương hơn cả những bông tuyết tung bay khắp trời này.

Đau quá…

Lâm Nhất cảm thấy đầu mình sắp nứt ra, sức lực toàn thân giống như một quả bóng da bị xì hơi đang không ngừng trôi mất.

Thôi thúc lưỡi đao Xích Diễm vốn đã hao đi gần hết Chân nguyên của hắn, trúng thêm một đao của lão giả cảnh giới Tử Phủ cũng đặt hắn vào trong trạng thái trọng thương.

Đao kia quá mức tàn ác, nó đến từ một đao khách cảnh giới Tử Phủ, một đao có thể khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.

Gắng gượng chịu đựng thương tích thi triển Kính Hoa Thuỷ Nguyệt không chỉ khiến hắn phải hao sạch Chân nguyên mà thậm chí còn là bội chi nghiêm trọng.

Lúc này thả lỏng cơ thể, hắn mới cảm nhận được cơn mệt mỏi và đau đớn vô tận từ khắp nơi trên cơ thể truyền đến, xông thẳng lên não.

Không có ngôn từ nào có thể hình dung ra được sự đau đớn này, Lâm Nhất mơ mơ màng màng chỉ cảm thấy mí mắt nặng nề vô cùng.

Cố gắng chống đỡ không để cho mi mắt sụp xuống nhưng lại buồn ngủ đến mức không thể khống chế được.

Trong lòng Lâm Nhất không ngừng hét lên, biết mình chỉ cần ngã xuống thì e là sẽ không còn có thể đứng lên được nữa.

Nhưng hắn không làm được, bất kể hắn cố gắng ra sao cũng đều không thể ngăn được sự mệt mỏi cùng cơn đau đớn đang đánh úp lấy hắn.


Viu!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
L
01 Tháng mười hai, 2023 00:51
Không ai làm tiếp bộ Độc tôn truyền kỳ hả mọi người
BÌNH LUẬN FACEBOOK