Mục lục
Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn - Lâm Nhất (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

 Các nhân tài bảng ngoài khác dù không mạnh bằng họ cũng sẽ rất đáng sợ, không thể coi thường quá mức. Kể cả Lãnh Hạo Vũ chỉ xếp hạng cuối đã dám thách đấu với đệ tử nòng cốt của Thiên Kiếm Tông, những người khác thì không cần phải nói nhiều.  

 

“Khà khà, nhiều người đến thật đấy”, Bùi Nhạc gầy như que củi, đeo đao U Vân nhìn lướt qua xung quanh, nhếch miệng cười nói.  

 

Tần An có đôi mắt như rắn độc cười lạnh lùng: “Ngoài mấy người bạn cũ trên bảng Long Vân ra thì còn được vài người đủ năng lực, còn lại chỉ là một đám vô dụng thôi. Với thực lực này mà muốn vào Biển Trăng Khô tranh đoạt bảo bối của cổ mộ Tinh Quân, quả thật không biết sống chết”.  

 

“Đừng tự tin thái quá, nếu bị lật thuyền sẽ buồn cười lắm đấy”, Bùi Nhạc lạnh nhạt tiếp lời.  

 

Tần An cười bâng quơ: “Có thể ư?”  

 

“Cũng đúng, ha ha ha!”  

 

Hai người tự nói tự cười, cười nhạo tất cả mọi người ngoại trừ cao thủ bảng Long Vân đều không đáng một đồng.  

 

Họ không cố tình hạ giọng nên đã khiến rất nhiều người bất mãn, nhưng họ không hề quan tâm.  

 

Đây cũng là suy nghĩ thật sự trong lòng của rất nhiều nhân tài bảng Long Vân khác, nếu không lọt vào bảng này thì đều vô dụng. Chẳng qua một số người cư xử đúng mực, giỏi che giấu, còn một số người thì tự cao tự đại, Tần An và Bùi Nhạc là điển hình của ví dụ này.  

 

Mặc Linh cười khẩy: “Hai người này vẫn ngông cuồng như trước, thấy cao thủ bảng trong chưa đến nên bản tính lập tức bại lộ. Bốn năm trước, ta nhớ hai người này đã từng bị Nam Cung Vãn Ngọc đánh rất thê thảm”.  

 

“Nghỉ ngơi trước đi, tốt nhất là đừng động tới loại người này, nếu như động tới thì có thể sẽ phải chịu rất nhiều sỉ nhục”.  

 

Tiền bối Đường Du nhìn họ bằng ánh mắt đầy sắc bén.  

 

So với những sát thần máu lạnh, loại người phô trương này thích ngược đãi đối thủ hơn, có lẽ họ sẽ không giết chết, nhưng thủ đoạn sỉ nhục lại nhiều vô kể.  

 

Rất khó để nói giữa hai loại người này ai tốt hơn ai.  

 

Trong doanh trại của thư viện Thiên Phủ, Lâm Nhất đang ngồi khoanh chân trong lều bình tĩnh tu luyện.

Hiện tại tu vi của Lâm Nhất đã đạt tới cảnh giới Âm Huyền viên mãn đỉnh phong, không thể tiến thêm, nhưng dù sao ngày thường cũng đã quen với vất vả. Dù cho không thể tiến thêm, trong khoảng thời gian rảnh rỗi này, hắn sẽ tinh luyện lại Tử Diên Kiếm Quyết, chung quy cũng sẽ có tiến bộ thôi.  

 

Chưa kể đến Bạch Lê Hiên, so với Mục Trần thì căn cốt và tư chất của hắn cũng yếu hơn rất nhiều.  

 

Nhưng sự kiên trì và nỗ lực mà hắn dành cho võ đạo không hề thua kém bất cứ ai. Từ trước đến giờ, dù gặp được kỳ ngộ, hắn cũng sẽ cẩn thận, không dám đắc ý vênh váo. Mỗi dấu chân trên con đường của hắn đều tạo nên căn cơ vững chắc như núi, khí tức cô đọng và mạnh mẽ.  

 

Thời gian dần trôi qua, chớp mắt đã ba ngày.  

 

Cơn bão giáp ranh Biển Trăng Khô dần yếu đi, không còn đáng sợ như ban đầu nữa. Số người cắm trại trong khu vực giáp ranh này càng lúc càng nhiều.  

 

Lại hai ngày trôi qua, cơn bão che khuất bầu trời rõ ràng đã yếu đi rất nhiều.  

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
L
01 Tháng mười hai, 2023 00:51
Không ai làm tiếp bộ Độc tôn truyền kỳ hả mọi người
BÌNH LUẬN FACEBOOK