Mục lục
Độc Tôn truyền kỳ - Thanh Vân Môn - Lâm Nhất (truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mọi người xung quanh lặng thinh.

Xem ra Đại Hội Sát Yêu này chỉ là một lớp ngụy trang, cũng chỉ có mỗi mình Lâm Nhất sẽ tin và ngoan ngoãn nhảy vào.

Non ghê!

Người như vậy sao có thể thắng nổi tam đại giới tử, ở trước mặt chiến giới, chỉ dựa vào lòng nhiệt huyết thì quả thật là một thằng ngu, dễ bị người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay, không thể chạy thoát. Dù có là ngựa ô cũng sẽ trở thành một con ngựa chết mà thôi.

"Biết ngay mà".

Giới tử Hoàng Đồ bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, cong môi cười đầy quả thế. Hắn ta nhìn về phía Bùi Tuyết bên cạnh, đặt ly rượu xuống nói: "Y như những gì ta đoán, đây là một cái bẫy. Giới tử Thần U hoàn toàn không muốn giết Nguyệt Vi Vi, cũng chỉ mình Lâm Nhất sẽ tin... Nếu là bất cứ ai trong chúng ta thì sẽ nhận ra ngay thôi".

Những người khác mà hắn ta nhắc đến chính là các giới tử khác.

Bùi Tuyết ngẩn ngơ, nhỏ giọng nói: "Trước giờ hắn rất thông minh, chỉ là lo lắng Nguyệt Vi Vi chịu khổ, chứ cũng không có nghĩ sâu xa như vậy".

"Ha ha, thế hả? Vậy chỉ có mỗi lòng nhiệt huyết thì làm ăn được gì, lát nữa cũng phải bò vào thôi".

Giới tử Hoàng Đồ không quan tâm cho lắm, ánh mắt lập lòe quan sát những giới tử khác. Giới tử bọn họ đến đây không chỉ là để xem trò hay, ai cũng có mục đích của riêng mình.

Dù là quả Thần Huyết trên người Nguyệt Vi Vi hay bảo cốt Thương Long trên người Lâm Nhất thì đều khiến người ta đỏ mắt.

Nếu có cơ hội thì cũng có thể thử tranh giành một chút.

Nhưng hình như thời gian sáu yêu nghiệt trên Kim bảng kia rời đi có hơi lâu thì phải. Họ mà ra tay thì Lâm Nhất chắc hẳn phải bị đè bẹp ngay lập tức mới đúng.

Yêu nghiệt trên Kim bảng có tài nguyên do giới tử ban tặng, Lâm Nhất còn lâu mới đấu lại bọn họ.

Hắn mà dám đến thì không khác gì đi chịu chết!

Trên ghế chủ tọa, giới tử Thần U lơ đễnh nhìn thoáng qua, vừa hay thấy Nguyệt Vi Vi đang bị trói trên cột đá ghét bỏ, lạnh lùng trừng mắt nhìn mình.

Hắn ta khẽ cau mày, đến giờ mà vẫn còn cứng đầu. Đợi đến khi ta bắt Lâm Nhất quỳ xuống đất, để xem ngươi có phục hay không!

Một nữ tử mà thôi, ta còn không xử được ngươi sao.

Gã ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ lóe lên vẻ khác thường, sáu yêu nghiệt trên Kim bảng quả thật đã đi hơi lâu.

Ong!

Trong lúc mọi người ở đây đang nghi thần nghi quỷ thì bầu trời chợt xảy ra một điều kỳ lạ, vùng trời đằng xa bị một cây thần thụ Thanh Tiêu bao phủ. Trên nhánh cây điểm xuyết vô số đóa diễn vĩ lấp lánh như sao. Dị tượng khủng bố ấy khiến người ta nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Dị tượng ấy khiến hào quang của kiếm ý Thông Thiên tỏa sáng chói lóa, trong lòng mọi người trên quảng trường đều chấn động không thôi.

Bọn họ cách khu vực ấy khá xa, ít nhất cũng phải cách hơn năm cây số, nhưng vẫn cảm giác được kiếm ý khủng bố kia.

Ong! Ong!

Kiếm trong tay một số người không ngừng reo lên, có thể rơi ra bất cứ lúc nào dưới kiếm ý ấy.

"Kiếm ý mạnh thật!"

"Rốt cuộc tu luyện sao mà được vậy?"

"Kia là sức mạnh của kiếm ý Thông Thiên trong truyền thuyết ư... Thật đáng sợ, cách hơn năm cây số mà kiếm vẫn bị ảnh hưởng".

Luồng kiếm ý kia cực kỳ bá đạo, cả dị tượng cũng khiến người ta chấn động không thôi, mọi người trên quảng trường Phong Lăng lập tức bị nó thu hút.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
L
01 Tháng mười hai, 2023 00:51
Không ai làm tiếp bộ Độc tôn truyền kỳ hả mọi người
BÌNH LUẬN FACEBOOK