Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chẳng trách, khi nhìn thấy gương mặt của Nhan An Bảo, anh ta cảm thấy có chút quen mắt, thì ra Nhan An Bảo và Lưu Cửu trông giống hệt nhau!
Chỉ nhìn Nhan An Bảo, còn không có cảm giác gì, bây giờ Nhan An Bảo và Lưu Thiên Hàn đều ở trước mặt anh, gương mặt của bọn họ gần như đúc ra từ một khuôn, anh ta cho dù có não tàn hơn nữa, cũng có thể nhìn ra, bọn họ là ba con ruột!
Nắm đấm của Chiến Mục Hàng siết chặt, vang lên tiếng rắc rắc, lúc ở siêu thị, Tô Thu Quỳnh không phải là cố ý chọc tức anh ta, hai đứa trẻ vậy mà thật sự không phải là con của anh ta!
“Lưu Cửu, cậu ngủ với vợ của tôi, tôi liều với cậu!”
Chiến Mục Hàng luôn bình tĩnh, nhưng lúc này anh ta sao cũng không thể khống chế được lửa giận sôi sục trong lòng.

Người anh em tốt của anh ta vậy mà dây dưa với vợ của anh ta, cặp sừng dài như vậy cắm trên đầu anh ta, anh ta không nhịn được!
Trong bốn cậu chủ của Vân Hải, người có võ lực mạnh nhất thuộc về Lưu Thiên Hàn và Chiến Mục Hàng, có điều hai người này chưa từng động thủ với nhau.

Tình bạn nối khố cùng nhau trưởng thành, là sống chết có nhau, đâu thể liều cậu sống tôi chết được!
Bây giờ, Chiến Mục Hàng lại muốn liều cậu chết tôi chết với Lưu Thiên Hàn, dùng nắm đấm nói cho anh biết, người phụ nữ của Chiến Mục Hàng anh ta không ai có thể chạm vào! Tuy anh chưa chắc có thể đánh được Lưu Thiên Hàn.

“Chiến Mục Hàng, anh dừng tay cho tôi, anh có bệnh à!” Tô Thu Quỳnh sợ sẽ liên lụy tới Lưu Thiên Hàn, cô ta vô cùng lo lắng: “Chiến Mục Hàng, anh đừng phát điên với tôi!”

Chiến Mục Hàng vốn đã đủ cáu kỉnh rồi, bây giờ Tô Thu Quỳnh bảo vệ Lưu Thiên Hàn như vậy, anh ta lại càng nổi điên.

Anh ta vung nắm đấm, hung hăng đấm vào mặt Lưu Thiên Hàn, Lưu Thiên Hàn không có sở thích chịu ngược, nắm đấm của Chiến Mục Hàng còn chưa đấm vào mặt anh thì anh đã không khách sáo mà nắm chặt cổ tay của anh ta.

Giữa hai người, thân thủ tương đương, khí thế của ai cũng không thể áp chế đối phương, Nhan Nhã Tịnh sợ Lưu Thiên Hàn bị Chiến Mục Hàng làm bị thương, trên mặt toát một lớp mồ hôi lấm tấm vì lo lắng.

Lưng của anh bị thương nặng như vậy, đánh như vậy chắc chắn sẽ làm rách vết thương!
“Chiến Mục Hàng, bình tĩnh cho tôi!” Lưu Thiên Hàn nhíu mày, anh lật tay kìm chặt cổ tay của Chiến Mục Hàng, lạnh lùng quát.

Chiến Mục Hàng mặt mày đen xì: “Cậu kêu tôi bình tĩnh kiểu gì!”
“Chiến Mục Hàng, anh chính là một kẻ điên! Chuyện của tôi, anh không quản được! Anh mau buông cậu Lưu ra, tôi và anh ấy không có quan hệ gì cả!” Tô Thu Quỳnh thở hắt một hơi: “An Bảo và An Mỹ không phải là con của tôi!”
Nghe thấy lời của Tô Thu Quỳnh, Chiến Mục Hàng không khỏi sững người: “Cậu Lưu? Cô gọi Lưu Cửu là cái gì?!”
Hai đứa trẻ ý thức được mình đã gây họa, vội vàng ngoan ngoãn chui vào trong lòng của Nhan Nhã Tịnh: “Mẹ! ”
Trong mắt Chiến Mục Hàng lại càng sững sờ, anh ta vừa muốn tiếp tục hỏi cho rõ ràng, Nhan An Bảo ngẩng mặt lên: “Ba! khụ khụ, chú Chiến, xin lỗi, dì Thu Quỳnh không phải là mẹ của cháu, chúng cháu là nhìn không quen chú và dì xấu xa đó ăn hiếp dì Thu Quynh nên mới cố ý gọi chú là ba, chọc tức dì ta! ”
Sau khi nói xong lời này, Nhan An Bảo lại vội vàng cúi mặt, nhận lỗi với Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh: “Mẹ, dì Thu Quỳnh, con không phải là cố ý khiến hai người lo lắng, mẹ với dì đừng giận có được không?”
“Mẹ, dì Thu Quỳnh, An Mỹ cũng không phải cố ý khiến mẹ và dì lo lắng, mẹ và dì nếu giận An Mỹ, An Mỹ sẽ rất đau lòng!" Nhan An Mỹ cũng đáng thương nói.

“Cục cưng, hai đứa không sao là tốt, không sao là tốt!” Tô Thu Quỳnh dùng sức ôm lấy Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ, con của cô không trở lại được nữa, cô ta là thật lòng coi hai đứa trẻ như con ruột mà yêu thương, bọn chúng là mạng sống của cô ta, nếu chúng có chuyện gì, trong cuộc đời của cô ta sẽ hoàn toàn mất đi ánh sáng.

“Mẹ! ” Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ đáng thương nhìn sang Nhan Nhã Tịnh, hy vọng Nhan Nhã Tịnh cũng có thể đừng giận chúng.

Nhan Nhã Tịnh hiểu tâm tư của hai đứa trẻ chỉ là muốn ra mặt cho Tô Thu Quỳnh, nhưng chúng quá tự ý chủ trương, rất dễ khiến mình rơi vào cảnh nguy hiểm, có một vài bài học, vẫn là phải dạy cho chúng: “Ngày mai mỗi đứa chép mười lần “Tam Tự Kinh”!”
Nghe thấy lời của Nhan Nhã Tịnh, gương mặt nhỏ của hai đứa trẻ lập tức sụ xuống, mẹ rất tàn nhẫn, vậy mà muốn chúng chép sách!
Có điều, chỉ cần mẹ có thể không giận chúng, đừng nói chép 10 lần, cho dù chép 100 lần chúng đều bằng lòng!
Hiểu lầm được giải trừ, Chiến Mục Hàng đương nhiên cũng không tiếp tục đánh nhau với Lưu Thiên Hàn nữa, Lưu Thiên Hàn lạnh nhạt liếc nhìn Chiến Mục Hàng, khỏi giải thích mà kéo bàn tay nhỏ của Nhan Nhã Tịnh đi về phía bên ngoài.


Nhan Nhã Tịnh rút tay ra không chút lưu tình, trên người anh còn dính mùi nước hoa trên người của người phụ nữ khác, cô không muốn gần anh như vậy.

Tô Thu Quỳnh vừa xoay người thì giọng nói lạnh lùng của Chiến Mục Hàng vang lên ở đằng sau cô ta: “Tô Thu Quỳnh, cô đứng lại cho tôi!”
“Thu Quỳnh! ”
Nhan Nhã Tịnh mặt mày lo lắng, Chiến Mục Hàng đã làm tổn thương Tô Thu Quỳnh quá sâu, cô sợ anh ta sẽ làm tổn thương cô ấy nữa.

Tô Thu Quỳnh khẽ nhếch môi với Nhan Nhã Tịnh, ý là cô hãy yên tâm: “Nhã Tịnh, cậu về trước đi, tớ sẽ không có chuyện gì đâu.


Nhan Nhã Tịnh không yên tâm về Tô Thu Quỳnh, nhưng chuyện giữa Tô Thu Quỳnh và Chiến Mục Hàng, người khác là không thể nhúng tay, cô suy nghĩ, vẫn là quyết định cho Tô Thu Quỳnh chút không gian.

“Thu Quỳnh, nếu anh ta dám ăn hiếp cậu thì gọi điện cho tớ!” Nhan Nhã Tịnh quăng cho Chiến Mục Hàng một ánh mắt cảnh cáo mới không nỡ mà đi về phía sân.

Nếu Chiến Mục Hàng còn dám ăn hiếp Tô Thu Quỳnh, cô mặc kệ anh ta giàu nứt đố đổ vách hay quyền thế ngập trời, cô cũng sẽ liều mạng với anh ta!
Nhan Nhã Tịnh và Lưu Thiên Hàn còn cả hai đứa trẻ vừa ra ngoài thì Chiến Mục Hàng gần như hung hăng ghìm cổ của Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, cô không phải nói, cô đã mang thai con của tôi hay sao? Con của tôi đâu?! Cô giấu con của tôi đi đâu rồi?! Nói, con của tôi đang ở đâu?!”
Nhìn thấy Nhan An Bảo và Lưu Thiên Hàn như một khuôn đúc ra, Chiến Mục Hàng phát hiện, anh ta vậy mà cũng khát vọng có một đứa con giống mình.


Nghe thấy lời của Chiến Mục Hàng, Tô Thu Quỳnh không có lập tức lên tiếng, cô ta chỉ ngước mắt nhìn anh ta cười.

Nụ cười khuynh quốc khuynh thành, vô cùng quyến rũ, nụ cười phong tư trác tuyệt, không một khuyết điểm.

Chỉ là nụ cười đẹp như vậy lại không có tới đáy mắt, đáy mắt của cô giống như phủ băng sương, chỉ có sự lạnh lẽo vô tận.

“Chiến Mục Hàng, anh đích thân hạ lệnh, cho người giết chết con của chúng ta, bây giờ anh hỏi tôi con của anh đang ở đâu, anh không thấy nực cười sao?!”
“Tô Thu Quỳnh, cô nói cái gì?!” Ngón tay của Chiến Mục Hàng bỗng siết lại: “Cô nói lại lần nữa!”
Tô Thu Quỳnh từng chút từng chút gỡ ngón tay của Chiến Mục Hàng ra, cô ta tiếp tục mỉm cười, vô cùng quyến rũ tỏa sáng: “Anh Chiến, sao hả, anh quý nhân nhiều việc, đã quên mất hành vi cầm thú của anh rồi sao?! Anh đã quên rồi, được, tôi giúp anh nhớ lại!”
Môi của Tô Thu Quỳnh từng chút lại gần mặt của Chiến Mục Hàng: “Anh cho người giết chết con của tôi, chết không toàn thây!”
Nói xong lời này, Tô Thu Quỳnh bỗng xoay người, dứt khoát rời đi, để lại Chiến Mục Hàng sững sờ tại chỗ, thần sắc hốt hoảng, mù mịt!
Lưu Thiên Hàn trực tiếp đưa Nhan Nhã Tịnh và hai đứa trẻ về căn chung cư nhỏ của bọn họ, vừa đến chung cư, Nhan An Bảo thần thần bí bí kéo Lưu Thiên Hàn vào phòng ngủ của cậu bé: “Ông cậu, cháu có thứ rất quan trọng cho ông cậu xem!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK