Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 266

Cô vốn dĩ đã không phải là đối thủ của Tô Thái An, bây giờ Tô Thái An còn có dao thì cô chỉ có một con đường chết!

Không!

Cô không thể chết được!

Cô mới vừa tiêm thuốc vào trong cơ thể Tô Thái An, cô vất vả lắm mới đi được tới bước này, cô nhất định không thể thất bại trong gang tấc được!

Nhan Nhã Tịnh lảo đảo lùi về phía sau, cô muốn rời khỏi căn nhà gỗ nhỏ này, nhưng Tô Thái An lại đang áp sát từng bước, cô thật sự không có cách nào chạy thoát!

Tô Thái An túm lấy mái tóc dài của Nhan Nhã Tịnh, anh ta ấn ghì cô lên tường, trong mắt bùng lên lửa giận dữ tợn.

“Một khuôn mặt thật xinh đẹp! Nhan Nhã Tịnh, mày rất quan tâm đến gương mặt này phải không? Đáng tiếc, khuôn mặt này sẽ bị hủy hoại ngay bây giờ thôi!”

Dứt lời, Tô Thái An gần như dốc hết sức lực ra dùng con dao trong tay rạch xuống mặt Nhan Nhã Tịnh trong nháy mắt.

Giết người chẳng qua chỉ là cái đầu rơi xuống đất, một dao đâm chết Nhan Nhã Tịnh thì quá hời cho cô. Anh ta muốn hủy diệt đi từng chút từng chút một thứ tốt đẹp nhất của cô, khiến cô chết thảm trong nỗi tuyệt vọng và đau đớn tột cùng!

Lưu Thiên Hàn nghe thấy giọng nói của Tô Thái An trong điện thoại, anh biết, nhất định là Nhan Nhã Tịnh đã xảy ra chuyện rồi.

Anh gọi điện thoại cho Nhan Nhã Tịnh, vốn dĩ muốn mặt dày mày dạn cùng ăn tối với cô. Bây giờ anh cũng không còn tâm trạng đâu để ăn nữa, anh chỉ muốn xác định rằng Nhan Nhã Tịnh vẫn bình yên thôi.

Sợ Tô Thái An sẽ làm tổn thương Nhan Nhã Tịnh nên sau khi Tô Thái An cúp máy, Lưu Thiên Hàn lại vội vàng gọi điện thoại lại.

Điện thoại vẫn không có ai nghe máy, âm thanh ‘tút tút’ máy móc trong điên thoại tựa như một móng vuốt hung hăng bóp chặt trái tim của Lưu Thiên Hàn.

Bây giờ Tô Thái An đã lâm vào bước đường cùng, anh ta nói rằng sẽ cho anh phải nhặt xác Nhan Nhã Tịnh. Anh ta thật sự có khả năng sẽ giết Nhan Nhã Tịnh!

Giao cho Nhạc Dũng đánh sập Tô Thị, Lưu Thiên Hàn không hối hận, anh chỉ hối hận rằng mình đã không bảo vệ Nhan Nhã Tịnh chu đáo.

Anh đã đánh giá quá thấp sự mất trí của Tô Thái An rồi!

Không dám trì hoãn thêm một giây nào nữa, Lưu Thiên Hàn cầm điện thoại lên, định gọi điện cho Nhạc Dũng.

Điện thoại vẫn chưa kịp nhấn thì chuông điện thoại đã vang lên.

Anh tưởng Tô Thái An gọi điện tới nên chưa kịp nhìn màn hình đã vội vàng bắt máy ngay lập tức.

Không phải Tô Thái An gọi mà là mẹ anh, Thịnh Viên Hân.

Giọng nói của Thịnh Viên Hân mang theo niềm vui rõ ràng: “Thiên Hàn, Tư Mỹ về nước rồi, tối nay con về ăn cơm cùng mọi người nhé!”

“Tối nay con có việc rồi.” Giọng nói Lưu Thiên Hàn lạnh nhạt: “Mẹ, nếu như không có chuyện gì khác thì con cúp máy trước đây.”

“Được rồi, vậy con cứ làm việc đi, chờ con có thời gian rồi về nhà ăn cơm sau. Chăm sóc bản thân cho thật tốt, đừng mệt mỏi quá nhé!”

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK