Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 542

Đứa con của anh ta và Tô Thu Quỳnh sẽ ổn thôi!

Anh ta sẽ không để con của họ gặp chuyện!

Đúng, con của anh ta và Tô Thu Quỳnh sẽ ổn thôi!

Họ đã mất một đứa con, ông trời sẽ không tàn nhẫn đến mức cướp đi đứa con còn lại của họ!

Lưu Thiên Hàn và Nhan Nhã Tịnh đưa Tô Thu Quỳnh đến bệnh viện gần nhất, vừa vào bệnh viện, Tô Thu Quỳnh đã được đưa vào phòng cấp cứu.

Nhìn ánh đèn đỏ bên ngoài phòng cấp cứu, nước mắt Nhan Nhã Tịnh rơi lách tách.

Lưu Thiên Hàn kéo Nhan Nhã Tịnh vào lòng: “Nhã Tịnh, đừng lo, Tô Thu Quỳnh sẽ ổn thôi!”

Từ trước đến nay, Lưu Thiên Hàn luôn là người lạnh lùng, sống chết của người khác đối với anh không quan trọng, nhưng vì Nhan Nhã Tịnh quá để ý đến Tô Thu Quỳnh, nếu Tô Thu Quỳnh có chuyện gì, cô sẽ đau lòng, cho nên anh hi vọng Tô Thu Quỳnh có thể sống lâu trăm tuổi.

“Anh Lưu, con của Thu Quỳnh không giữ được! Em là bác sĩ, em có thể thấy con của Thu Quỳnh không giữ được!”

Nhan Nhã Tịnh che mặt, nhỏ giọng nức nở: “Anh Lưu, anh không biết Thu Quỳnh mong đợi đứa trẻ này đến mức nào đâu! An Bảo và An Mỹ cũng rất mong đợi đứa trẻ này! Chúng đều nói, muốn làm anh chị tốt nhất, để cho bảo bối của Thu Quỳnh luôn vui vẻ và vô tư.”

“Nhưng con của Thu Quỳnh đã mất rồi! Thu Quỳnh đã mất một đứa con rồi, tại sao số phận lại nghiệt ngã với cô ấy như vậy, để cô ấy phải chịu đựng nỗi đau đó một lần nữa!”

Nhan Nhã Tịnh đã từng sinh con, cô biết đứa con có ý nghĩa thế nào đối với người mẹ.

Lúc đầu khi biết mình mang thai, Nhan Nhã Tịnh đã rất hoảng sợ, nhưng thời gian trôi qua, đứa bé trong bụng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời của cô.

Nếu lúc ấy cô cũng mất đi hai đứa nhỏ, chắc hẳn cô sẽ đau đớn đến phát điên, cô cảm nhận được nỗi đau của Tô Thu Quỳnh.

“Nhã Tịnh, em đừng buồn, dù đứa trẻ này không còn nữa, đợi Tô Thu Quỳnh khoẻ lại, cô ấy sẽ có đứa con khác!”

Lưu Thiên Hàn dịu dàng hôn lên những giọt nước mắt trên khóe mắt Nhan Nhã Tịnh rồi nhẹ nhàng nói.

Nhan Nhã Tịnh không nói, cô chỉ nép vào vòng tay Lưu Thiên Hàn, khóc lớn.

Đã năm năm kể từ khi mẹ cô qua đời, cô bị chị ruột và bạn trai phản bội, Nhan Nhã Tịnh cũng không dám khóc lớn, nhưng bây giờ, bên cạnh cô có một người đàn ông như ngọn núi lớn, anh có thể che mưa chắn gió cho cô, anh có thể vì cô mà giữ cả bầu trời quang đãng.

Trước mặt anh, cô không cần giả vờ mạnh mẽ, cô muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, cho dù trông cô có ngốc đến đâu, anh vẫn coi cô như bảo vật quý giá nhất trong tay.

Nhan Nhã Tịnh đã khóc rất nhiều, vì tất cả những bất công mà Tô Thu Quỳnh phải gánh chịu, cũng vì Tô Thu Quỳnh trong phòng cấp cứu không biết sống chết ra sao.

Mạch đập của Tô Thu Quỳnh thật sự rất yếu, tình trạng của cô ấy vô cùng xấu, cô mong cửa phòng cấp cứu mở ra càng sớm càng tốt, nhưng cô cũng sợ, sau khi cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ lại nói một câu xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức.

Chiến Mục Hàng đuổi đến, những gì anh ta nghe được là câu nói kia của Lưu Thiên Hàn, dù đứa trẻ này không còn, đợi Tô Thu Quỳnh khoẻ lại, cô ấy sẽ có đứa con khác.

Cái gì gọi là dù đứa trẻ này không còn?

Con của anh ta, sao có thể mất được!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK