Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 358

Nghe thấy câu này của Lưu Thiên Hàn, Nhan Nhã Tịnh mới hoàn hồn lại sau phút ngẩn ngơ. Cô vô thức gật đầu. Gật đầu xong, nhận ta động tác của mình có vẻ sai sai, lại muốn lắc đầu.

Thế nhưng cô còn chưa lắc đầu đã bắt gặp ánh mắt càng lúc càng sâu thẳm, càng lúc càng đau buồn của Lưu Thiên Hàn.

Đúng là Nhan Nhã Tịnh cảm thấy anh rất xấu xí!

Đầu óc của Nhan Nhã Tịnh hiện giờ vẫn đang trong trạng thái kinh hoàng cao độ.

Sao anh Lưu lại có thể cảm thấy mình xấu xí được?

Với vẻ đẹp trai lai láng, đẹp không đối thủ của anh Lưu đây, ai đã cho anh cái dũng khí để anh cảm thấy mình trông xấu xí vậy?

Là Thị Nở sao?

Khí thế trên người Lưu Thiên Hàn vốn đã lạnh lùng, sau khi Nhan Nhã Tịnh gật đầu, bầu không khí u ám bao quanh Lưu Thiên Hàn lại càng gia tăng.

Quá nửa gương mặt anh bị bóng tối che phủ, ánh mắt cũng mập mờ tia sáng u ám. Mãi lâu sau, anh mới bình thản nói với Nhan Nhã Tịnh một câu: “Anh biết rồi.”

Anh biết gì rồi?

Nhan Nhã Tịnh gần như phát điên. Chắc anh sẽ không cho rằng cô cũng cảm thấy anh xấu xí chứ?

Đây chắc chắn là sự hiểu lầm tai hại!

Nhan Nhã Tịnh cảm thấy mình đúng là không có chút cốt cách nào. Ban đầu, cô muốn tối nay sẽ dỗi hờn Lưu Thiên Hàn cho ra trò, thể hiện cái uy của người làm bạn gái, nhưng nhìn điệu bộ chán nản, u uất này của anh, mọi quyết tâm trong lòng cô đều tan rã.

Nào là dỗi hờn, nào là cái uy của người làm bạn gái, đều không quan trọng nữa. Chỉ cần anh Lưu vui thôi là được.

Nhan Nhã Tịnh thầm thở dài trong lòng. Cô giơ tay ôm cổ Lưu Thiên Hàn lấy lòng: “Anh Lưu, anh hiểu lầm thật rồi. Vừa nãy em gật đầu nhầm đấy. Anh không xấu, trông anh không hề xấu một chút nào!”

Hả? Đang an ủi anh à?

Lưu Thiên Hàn quay mặt đi đầy cao quý, thanh lịch, phớt lờ hành động nịnh nọt của cô gái nhỏ nào đó.

Thấy Lưu Thiên Hàn vẫn đang bực bội, Nhan Nhã Tịnh càng mềm lòng. Cô ngước mặt lên, chủ động hôn môi anh. Dùng nụ hôn máu lửa này để cho anh biết, cô thật sự không chê anh xấu.

Bị Nhan Nhã Tịnh hôn như vậy, khuôn mặt khôi ngô, xám xịt, nặng nề của Lưu Thiên Hàn bỗng chốc sáng rỡ hẳn lên. Trong đôi mắt sâu thẳm kia cũng đã có ánh sao.

Không nhịn được mà giành lấy quyền chủ động.

Trái tim mềm nhũn của Nhan Nhã Tịnh rung động. Cứ như thể quãng đời về sau, rồi cả đời đời kiếp kiếp đều muốn đắm chìm trong nụ hôn nóng bỏng này của anh.

Đàn ông luôn vậy, quen ăn bén mùi. Ăn được một chút ít là không nhịn được muốn nhiều hơn nữa.

Tuy trong xe có tấm ngăn, nhưng dù gì cũng vẫn còn tài xế. Lưu Thiên Hàn cũng không muốn giày vò Nhan Nhã Tịnh quá đà ngay trên xe.

Vừa xuống khỏi xe, Lưu Thiên Hàn đã bế Nhan Nhã Tịnh, rảo bước đi về phòng ngủ của anh.

Sau khi bị anh bế vào phòng ngủ, Nhan Nhã Tịnh mới muộn màng nhận ra, bây giờ cô đã bị anh đưa tới Tầm Viên.

Có cảm giác như thể lạc vào hang sói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK