Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 570

Khóe môi của cô cũng dính đầy máu, khuôn mặt nhỏ nhắn sưng phồng lên, tất nhiên là cô đã phải chịu không chỉ một hai cái tát.

Thậm chí khi cả người chật vật đầy vết thương, Tô Thu Quỳnh vẫn nâng cằm lên như cũ, như hoa mai kiêu ngạo vươn mình trong gió tuyết.

Thấy Tô Thu Quỳnh như vậy, Nhan Nhã Tịnh không kìm được mà rơi nước mắt.

Mọi người đều nói rằng, gặp nạn lớn mà không chết ắt hẳn là có phúc, Tô Thu Quỳnh chín phần chết một phần sống ở trong tù, đáng lẽ sau khi ra tù, cô ấy nên được hưởng phúc mới đúng, sao vẫn phải đối mặt với những khó khăn gian khổ không thể vượt qua này?!

“Nhan Vũ Trúc, tôi đến rồi đây, chị mau thả Thu Quỳnh ra đi!”

Nhan Nhã Tịnh rời mắt khỏi Tô Thu Quỳnh, lạnh giọng quát Nhan Vũ Trúc.

Tô Thu Quỳnh cảm thấy trên người vô cùng khó chịu, vốn cô ấy đang hơi hí mắt, nhưng khi nghe được giọng của Nhan Nhã Tịnh, cô ấy bỗng chợt mở mắt ra.

Trong lòng cô ấy nóng như lửa đốt, hô lên với Nhan Nhã Tịnh: “Nhã Tịnh, cậu mau đi đi! Mình nói rồi, cậu đừng quan tâm đến mình, cậu mau rời khỏi đây nhanh lên!”

Tô Thu Quỳnh nóng lòng muốn vươn tay mình ra, đưa Nhan Nhã Tịnh ra khỏi căn biệt thự tà ác dơ bẩn này, nhưng tay của cô ấy lại đang bị dây thừng cột lơ lửng tại trên xà nhà, chân thì không chạm đất, cô ấy không thể nào đưa Nhan Nhã Tịnh đi.

“Thu Quỳnh, mình không đi đâu!” Nhan Nhã Tịnh nói với Tô Thu Quỳnh một câu vô cùng kiên định: “Thu Quỳnh, chúng ta đã nói rồi mà, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia, sao mình có thể để cậu một mình chịu khổ như vậy!

Hốc mắt Tô Thu Quỳnh nóng ướt, cô ấy cuống quít quay mặt sang một bên, cắn răng nói với Nhan Nhã Tịnh: “Nhã Tịnh, mình không muốn có phúc cùng hưởng có họa cùng chia với cậu nữa! Mình không muốn nhìn thấy cậu, cậu mau đi ra ngoài cho mình!”

“Tình cảm chị em này của hai người thật là khiến tôi cảm động quá mà!” Nhan Vũ Trúc kỳ quái nói.

Cô ta lắc lư ống tiêm chứa đầy máu trong tay: “Hai người chị chị em em như thế, chi bằng có bệnh cùng hưởng đi!”

“Nhan Vũ Trúc, tôi không cho phép chị làm hại Thu Quỳnh!”

“Nhan Vũ Trúc, tôi không cho phép cô làm hại Nhã Tịnh!”

Dường như Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh đồng thời cùng lên tiếng, Tô Thu Quỳnh vừa muốn nói gì đó thì người đứng bên cạnh cô ấy – Quang Khải giơ tay lên, một cái tát mạnh mẽ giáng xuống mặt cô ấy, ngay lập tức máu trên khóe môi cô ấy chảy ra nhiều hơn.

“Nhan Vũ Trúc, thả Thu Quỳnh ra! Chỉ cần chị thả Thu Quỳnh, nhất định tôi sẽ ngoan ngoãn để chị tiêm ống máu này vào người!”

“Nhan Nhã Tịnh, đây chính là thái độ cầu xin người khác của cô sao?” Nhan Vũ Trúc nói với Nhan Nhã Tịnh bằng thái độ vô cùng bất mãn: “Nhan Nhã Tịnh, cô cầu xin người khác thì nên tỏ thái độ cầu xin!”

“Nhan Vũ Trúc, rốt cuộc chị muốn thế nào?” Nhan Nhã Tịnh nhẫn nhịn, hỏi Nhan Vũ Trúc từng câu từng chữ.

“Nhã Tịnh, cậu đừng nghe Nhan Vũ Trúc nói lung tung! Cậu đi ra ngoài ngay đi! Cậu ra khỏi đây ngay cho mình!” Tô Thu Quỳnh lo đến mức giọng nói trở nên khàn khàn: “Nhã Tịnh, mình không cho phép cậu hy sinh bản thân vì mình! Nhã Tịnh, nếu cậu không đi, mình sẽ hận cậu cả đời đấy!”

“Thu Quỳnh, nếu bây giờ mình đi, mình cũng sẽ hận chính bản thân mình cả đời.”

Đôi mắt Tô Thu Quỳnh lóng lánh, nhất thời không biết nên nói cái gì. Cô ấy chỉ có thể hoảng hốt quay mặt đi chỗ khác, mặc cho nước mắt khiến khuôn mặt nhỏ của cô ấy ướt nhẹp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK