Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 605

Nhạc Dũng là chó độc thân vạn năm mà cũng sắp thoát ế?!

Tại sao con người bây giờ không phải đang yêu đương sinh con thì cũng là đang trên con đường đến với tình yêu thế?

Ban đầu Lưu Thiên Hàn yêu đương còn có Nhạc Dũng ở bên anh ta, nhưng bây giờ dường như cún độc thân đáng thương chỉ còn lại một mình anh ta thôi.

Không đúng, còn có Lâm Tiêu.

Nghĩ đến Lâm Tiêu, mặt mày Cao Bắc Vinh thoáng chốc bừng sáng, anh ta vội vàng gọi cho Lâm Tiêu: “Lâm Tiêu, tối nay có rảnh không? Hai chó độc thân chúng ta cùng đi uống với nhau vài ly đi!”

“Chó độc thân?” Lâm Tiêu cau mày, hiển nhiên rất ghét xưng hô này: “Tối nay tôi không rảnh, tôi còn phải làm cho Thu Quỳnh bữa tối tình yêu nữa.”

Lâm Tiêu sợ món sườn lợn rán trong nồi sẽ bị cháy, không đợi Cao Bắc Vinh lên tiếng lần nữa đã thẳng tay cúp luôn điện thoại.

Nguyên liệu nấu ăn trong căn hộ nhỏ của Nhan Nhã Tịnh có hạn, Lưu Thiên Hàn cũng không nấu nhiều món lắm, vậy nên chẳng mấy chốc anh đã quay trở lại phòng ngủ của Nhan Nhã Tịnh, gọi cô cùng ra phòng khách để ăn tối.

Khi đẩy cửa vào, nhìn thấy Nhan Nhã Tịnh trong phòng, anh đã ngây người.

Nhan Nhã Tịnh cũng không ngờ Lưu Thiên Hàn lại vào nhanh như vậy, cô nhìn mình trong gương rồi cũng sững sờ.

Mấy ngày trước, bạn thân ở nước ngoài của Nhan Nhã Tịnh gửi chuyển phát nhanh cho cô, vì cô vẫn luôn chăm sóc Tô Thu Quỳnh ở bệnh viện nên không có thời gian mở chuyển phát nhanh ra.

Hôm nay chợt nhớ đến chuyện có chuyển phát nhanh, cô thuận tay mở nó ra.

Người bạn thân ở nước ngoài này của cô thực sự vừa nhiệt tình vừa phóng khoáng, thậm chí còn gửi thẳng thừng một bộ đồng phục trông vô cùng không trong sáng cho cô.

Da mặt Nhan Nhã Tịnh mỏng, cô thật sự xấu hổ khi phải mặc loại quần áo này lên người.

Nhưng hôm nay, cô không thể nói rõ tâm lý của mình là gì, thế mà lại đột nhiên muốn thử một chút.

Có lẽ tình yêu sâu đậm của Lưu Thiên Hàn dành cho cô, quá rung động, quá ấm áp, cô cũng muốn cố gắng hết sức để lấy lòng Lưu Thiên Hàn.

Mang theo sự nhút nhát của một cô gái nhỏ và cả sự thấp thỏm khó tả thành lời, Nhan Nhã Tịnh đã mặc bộ đồng phục vào nhân lúc Lưu Thiên Hàn xuống bếp nấu ăn.

Bộ đồng phục này theo phong cách y tá, nói cách khác, bộ đồng phục này thực sự hưởng ứng lời kêu gọi bảo vệ môi trường hiện nay, tiết kiệm vải đến mức khó tả.

Nhan Nhã Tịnh càng nhìn mình trong gương thì mặt càng đỏ và tai càng hồng hơn, cô bối rối thật lâu, vẫn không có can đảm đối mặt với Lưu Thiên Hàn trong khi mặc bộ đồ này.

Cô hít một hơi thật sâu định cởi bộ đồ xuống, ai ngờ vừa định cởi đai eo sau lưng, đột nhiên cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Lưu Thiên Hàn đứng ở cửa không nhúc nhích như bị hóa đá.

Nhan Nhã Tịnh không có can đảm mặc loại quần áo này đong đưa trước mặt Lưu Thiên Hàn, nhưng tâm tư của phụ nữ đều rất phức tạp, cho dù cô xấu hổ khi chủ động mặc loại quần áo này, nhưng vì một vài lý do nào đó mà khi mặc loại quần áo này lên người, cô vẫn hy vọng sẽ nhận được lời khen ngợi của người mà mình yêu.

Nhưng Lưu Thiên Hàn không khen cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK