Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sau khi Nhạc Dũng pha cà phê xong, vốn là định quay về phòng ngủ.

Nhưng anh ta sợ vừa trở về, Nhan Vũ Trúc sẽ lại nhào lên người mình.

Anh ta yên lặng rũ bỏ cơn nổi da gà trên người, đặt cà phê xuống, dứt khoát rời khỏi phòng khách.
Dù sao khách sạn này cũng nhiều phòng như vậy, chỗ này không ở được thì tất sẽ có chỗ khác.
Nhạc Dũng rời khỏi, vừa khéo thuận tiện cho Nhan Vũ Trúc động tay động chân.

Cô ta gần như đã sao chép toàn bộ tài liệu trên máy tính của Nhạc Dũng, gửi cho người kia.
Sau khi làm xong tất cả những việc này, Nhan Vũ Trúc không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Người kia đã nói, chỉ cần lần này anh ta đấu thầu thành công, anh ta sẽ xóa hết những bức ảnh không đứng đắn của cô ta đi.

Bây giờ cô ta đã lấy được mức giá đấu thầu thấp nhất rồi, người kia nhất định có thể đánh bại Lưu Thị.

Cô ta cũng không phải thân bại danh liệt nữa.
Lúc Nhan Nhã Tịnh tỉnh lại, Lưu Thiên Hàn vẫn đang ngủ say.

Trước giờ giấc ngủ của anh luôn rất nông, cũng chỉ khi ôm Nhan Nhã Tịnh mới có thể ngủ an giấc như thế.
Nhan Nhã Tịnh rời khỏi vòng tay Lưu Thiên Hàn, vừa định rón rén xuống giường thì lại phát hiện bàn tay to lớn của Lưu Thiên Hàn vẫn còn đặt trên người mình.
Nhan Nhã Tịnh vươn tay kéo vuốt sói ra, mặc quần áo tử tế vào rồi rời đi.
Nhan Nhã Tịnh thức dậy rất sớm, cô tưởng rằng mình trở về phòng lúc này thì sẽ không bị ai phát hiện.

Ai ngờ, cô vừa đẩy cửa phòng Lưu Thiên Hàn ra thì đã thấy Liễu Đào đứng ở bên ngoài.
Rõ ràng Liễu Đào cũng không ngờ Nhan Nhã Tịnh sẽ đi ra từ phòng Lưu Thiên Hàn.


Cô ấy không khỏi sững sờ, ngay sau đó, khuôn mặt vốn luôn lạnh nhạt của cô ấy nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Đối diện với ý cười trong mắt Liễu Đào, cả người Nhan Nhã Tịnh đều thấy không thoải mái.

Cũng không phải bởi vì Liễu Đào cười chê, mà vì cô ấy cười như thế làm cô luôn cảm thấy chuyện giữa cô và Lưu Thiên Hàn đã bị người ta phát hiện rồi.
“Chào buổi sáng!” Nhan Nhã Tịnh có chút giấu đầu lòi đuôi, nói: “Tôi và anh Lưu không có gì cả đâu, tôi đến phòng anh ấy bàn chuyện công việc thôi.”
Nhan Nhã Tịnh không giỏi nói dối, cô vừa nói xong lời này, khuôn mặt đã đỏ bừng lên.
Nhưng ngay sau đó, Nhan Nhã Tịnh đã lấy lại bình tĩnh.

Thật ra, cô cũng không tính là nói dối.

Tối qua cô đến phòng Lưu Thiên Hàn quả thật là có việc.

Dỗ anh ngủ, cũng có thể coi là chuyện rất quan trọng mà?
Liễu Đào bật cười, khuôn mặt vốn lạnh lùng đến cùng cực kia lập tức giống như hoa đào nở rộ trong ngày xuân, đẹp không sao tả xiết: “Bác sĩ Nhan, cô đáng yêu thật đấy.

Tôi có nói cô và anh Lưu có gì đâu?”
Thấy Nhan Nhã Tịnh vô cùng xấu hổ, Liễu Đào tiếp tục cười nói: “Thôi được rồi, không trêu cô nữa.

Tôi không bép xép nhiều chuyện đâu.

Cho dù giữa cô và anh Lưu thật sự có chuyện gì thì tin đồn của cô và anh Lưu cũng không phải truyền ra từ miệng tôi.”
Nghe Liễu Đào nói vậy, Nhan Nhã Tịnh lập tức thở phào một hơi.

Cô nhẹ nhàng nói “cảm ơn” với Liễu Đào rồi chạy vọt xuống căn phòng dưới lầu.
Sau khi chạy về phòng mình, Nhan Nhã Tịnh mới nhận ra có điều gì đó không đúng.
Trên tầng cao nhất chỉ có một căn phòng tổng thống cấp kim cương.

Phòng của Liễu Đào lại ở không ở tầng trên cùng, cô ấy lên đó làm gì!
Chẳng lẽ, giữa Liễu Đào và anh Lưu cũng có chuyện gì đó?
Nhan Nhã Tịnh lắc đầu thật mạnh.

Một người thanh cao như Liễu Đào, cô thật sự không dám nghĩ cô ấy sẽ có ý với anh Lưu! Có lẽ là Liễu Đào chỉ lên tầng cao nhất ngắm cảnh thôi!
Hơn nữa, những cô gái khác có ý với Lưu Thiên Hàn thì liên quan gì đến cô đâu!
Cô còn ước gì mau chóng vạch rõ ranh giới với anh Lưu cơ mà!
Trước đây Nhan Nhã Tịnh không có ý định yêu đương hay kết hôn.

Bây giờ cô đột nhiên cảm thấy, có lẽ mình kết hôn thì anh Lưu sẽ không tiếp tục ức hiếp mình nữa.
Đối tượng kết hôn của cô đương nhiên không thể là Hách Trung Văn được.

Nếu cô ở bên Hách Trung Văn, vẫn sẽ ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp với anh Lưu.

Đương nhiên càng không thể là Giang Kiến Huy.
Chưa kể tới việc Giang Kiến Huy là bạn tốt của anh Lưu, chỉ riêng dáng vẻ kia của anh ta thôi là cô đã không chịu được rồi.


Cách tốt nhất là đi xem mắt, tìm một người đàn ông tạm ổn để kết hôn.
Anh Lưu là một người đàn ông có nguyên tắc, anh có thể này nọ với một người phụ nữ còn độc thân, nhưng chắc chắn sẽ không động chạm vào một người phụ nữ đã có chồng.
Ừm, cô phải cố gắng trở thành một người phụ nữ có chồng mới được.
Nhan Nhã Tịnh là một điển hình của phái hành động.

Chuyện xem mắt này, cô nói làm là làm ngay.

Cô lấy điện thoại ra, đăng ký rồi đóng tiền cho một trang web xem mắt rất nổi tiếng, trở thành thành viên.
Hiệu suất làm việc của trang web xem mắt này thật sự rất nhanh.

Ngay xế chiều hôm đó, cô đã nhận được cuộc gọi từ trang web, nói là có một người đàn ông rất ưu tú, vừa thấy ảnh của cô trên trang web xem mắt là đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hy vọng tối nay có thể cùng cô ăn một bữa cơm.
Một người đàn ông có điều kiện rất ưu tú…
Nhan Nhã Tịnh thật sự tò mò điều kiện của người đàn ông đó ưu tú đến cỡ nào.

Cô không nhịn được hỏi trang web mai mối thêm vài câu.
Trang web mai mối không cung cấp ảnh chụp cho cô.

Chỉ nói người đàn ông kia tên là Kiều Phong, không ngại cô đã từng sinh con.

Tuổi của anh ta cũng xấp xỉ ba mươi, cao khoảng một mét bảy, nặng khoảng sáu mươi lăm ký, từng đi du học về, lương một năm ba chục tỷ.
Chiều cao khoảng một mét bảy thì hơi lùn, nhưng cô cũng có thể chấp nhận.

Cao hơn cô một chút là được thôi.
Tuổi tác xấp xỉ ba mươi, có lẽ là ba mươi mốt ba mươi hai, lớn hơn cô bảy tám tuổi.

Tuổi tác cũng hơi lớn, nhưng đàn ông già dặn một chút thì sẽ biết yêu thương, cũng khá ổn.
Quan trọng nhất là, anh ta tên Kiều Phong, trùng tên với nam chính Kiều Phong trong bộ phim ‘Thiên Long Bát Bộ’ mà cô thích nhất.


Vừa nghe cái tên này đã thấy vô cùng phóng khoáng rồi, chắc chắn sẽ đẹp trai và quyến rũ.
Mỗi lần đọc cái tên này, Nhan Nhã Tịnh đều cảm thấy mình thật sự muốn yêu đương.
Hy vọng rằng sau khi cô yêu đương sẽ gạt bỏ được thứ tình cảm không thiết thực dành cho anh Lưu.
Sau khi trở về từ Nam Kiên, Nhan Nhã Tịnh định đi thẳng đến buổi xem mắt.

Nhưng đã mấy ngày không gặp hai đứa nhỏ và Tô Thu Quỳnh rồi, cô rất nhớ bọn họ.

Cho nên cô vẫn về căn hộ nhỏ một chuyến trước đã, sau đó mới đến chỗ đã hẹn.

Vì để lưu ấn tượng tốt cho đối tượng hẹn hò mà Nhan Nhã Tịnh còn trang điểm nhẹ nhàng.
Nhan Nhã Tịnh sợ nhất là rườm rà.

Cô không muốn đi xem mắt hết lần này đến lần khác, hy vọng có thể giành thắng lợi ngay trong trận đầu tiên luôn.

Như vậy thì sau này cô không cần phải lo về những chuyện như anh Lưu không đứng đắn nữa.

Mong là mọi việc đều sẽ suôn sẻ.
Lưu Thiên Hàn tao nhã uống cà phê trong tách.

Nghĩ đến sáng hôm nay Nhan Nhã Tịnh chạy khỏi phòng của mình, đôi lông mày đẹp kia không khỏi cau lại.
Lần sau cô còn dám lén rời đi nữa, anh sẽ đánh cô!
Lưu Thiên Hàn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình thì điện thoại đột nhiên vang lên.
Là một tin nhắn Zalo.
Kiếm một ông bố đem về: “Ông cậu ơi, không xong rồi! Cháu vừa nghe mẹ nói với dì Thu Quỳnh là mẹ chuẩn bị đi xem mắt!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK