Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Không cần hỏi, cô có thể đoán ra, loại tiết mục hãm hại tục tĩu này, chắc chắn là do Nhan Vũ Trúc chủ đạo.

Nhan Nhã Tịnh cười lạnh trong lòng, Nhan Vũ Trúc và Bùi Ninh Hinh đúng là xứng đáng là bạn thân tốt của nhau, tới chiêu trò hãm hại người khác mà cũng giống nhau.

Lần trước Bùi Ninh Hinh hãm hại cô trộm lễ phục dạ hội, lần này Nhan Vũ Trúc lại cho người hãm hại cô trộm nhẫn, ôi, hãm hại người kiểu này đúng là dễ gây nghiện mà.

Nhan Nhã Tịnh âm thầm quan sát phòng nghỉ một vòng, để bảo vệ sự riêng tư của nhân viên nên phòng nghỉ không lắp camera.

Vậy nên dù có người lén bỏ nhẫn kim cương vào túi cô, cũng không tra ra được người làm.

Nếu cô bị lục ra nhẫn của Dương Mai ở trong túi, danh xấu trộm cướp sẽ giống như gông xiềng mà trói buộc trên người cô, cả đời cũng không rửa sạch được.

Một chiêu này của của bọn Nhan Vũ Trúc đúng là đủ tàn nhẫn!
"Đúng, chỉ cần kiểm tra túi xách của mọi người, là có thể biết ai là kẻ trộm! Nhẫn kim cương hơn năm trăm vạn đấy, tên trộm kia cũng dám xuống tay quá!” Rose vừa dứt lời thì đã có người lên tiếng phụ họa.


Trịnh Kiều nắm lấy túi xách của mình, kéo khóa kéo rồi đổ hết đồ bên trong ra ngoài: "Tới đây! Kiểm tra túi xách của tôi đầu tiên đi! Mọi người thấy rõ chưa, trong túi của tôi không có nhẫn kim cương của Mai! Không chỉ túi xách, áo khoác cũng phải kiểm tra, mọi người thấy đấy, áo khoác của tôi cũng không có nhẫn kim cương của Mai!”
Nói xong, Trịnh Kiều bắt đầu lục lọi áo khoác của mình để mọi người xem rõ ràng.

Nhiệt độ trong phòng nghỉ rất cao, hiện tại mọi người đều mặc quần áo khá bó người nên không thể giấu nhẫn kim cương ở bên trong được.

Khả năng tên trộm giấu nhẫn kim cương trong túi xách và áo khoác là lớn nhất.

Ai cũng không muốn bị xem là kẻ cắp, tất cả mọi người đều nóng lòng chứng minh sự trong sạch của mình, vội vàng đổ đồ trong túi ra, thuận tiện còn lục túi áo khoác để rửa sạch hiềm nghi.

"Dương Mai, trong túi và áo khoác của mọi người đều không có nhẫn kim cương của em, em kiểm tra lại xem có bất cẩn để quên nhẫn kim cương ở đâu không.

" Tôn Lệ nhìn đống lộn xộn trên mặt đất, không nhịn được nhíu mày.

“Chị Tôn, em thật sự nhớ rất rõ mà, em đặt nhẫn kim cương ở trong túi, không thể nhớ nhầm được!” Dương Mai vô cùng chắc chắn nói với Tôn Lệ.

"Nhưng vừa nãy mọi người đều tìm rồi, trong túi đều không có nhẫn kim cương của em mà, em nghĩ kỹ lại đi!"
Tôn Lệ vừa nói xong, giọng nói hơi lanh lảnh của Rose vang lên trong không khí: "Nhà sản xuất Tôn, túi xách và áo khoác của mọi người đều không có nhẫn kim cương của Mai, nhưng vẫn chưa tìm trong túi sách của một người!”
Nói xong, Rose đi thẳng tới trước mặt Nhan Nhã Tịnh: "Bác sĩ Nhan, sao cô lại siết chặt túi xách vậy? Có phải trong túi sách này của cô có bỏ thứ gì không nên bỏ không?”
Nghe Rose nói xong, tầm mắt mọi người đều đồng loạt rơi xuống người Nhan Nhã Tịnh, Nhan Nhã Tịnh lạnh lùng nhìn chằm chằm Rose: "Tôi để cái gì trong túi cũng không cần cô xen vào!”
"Đúng, tôi không quản được cô để cái gì trong túi! Nhưng nếu trong túi của cô cất giấu đồ đạc của người khác, thì tôi không thể mặc kệ chuyện này được!" Rose vươn tay, định giật lấy túi xách trong tay Nhan Nhã Tịnh: "Nhan Nhã Tịnh, đừng giấu nữa, mau mở túi xách của cô ra cho chúng tôi xem đi!”
“Nếu cô thật sự trong sạch, vậy ai trong chúng tôi cũng không thể đổ oan cho cô, nhưng nếu tay chân cô không sạch sẽ, thì mời cô cút ra ngoài, đừng làm ô uế đoàn làm phim của bọn tôi!”
"Rose, nếu tôi không đồng ý cho cô kiểm tra túi xách thì sao?" Nhan Nhã Tịnh đẩy tay Rose ra, gương mặt lạnh băng nói.

Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Nhan Nhã Tịnh, Rose không khỏi rùng mình trong lòng.


Cũng không biết có phải người ở chung lâu thì sẽ bị lây khí thế của nhau hay không.

Rose cảm thấy, khí thế trên người Nhan Nhã Tịnh càng ngày càng giống Lưu Thiên Hàn, khiến cô ta bất giác sợ hãi.

Nghĩ đến chuyện hôm nay được bọn họ trù tính hoàn mỹ, mọi bất an trong lòng Rose lại tan đi, cô ta mỉa mai nhếch môi: "Nhan Nhã Tịnh, sao cô không đồng ý cho chúng tôi kiểm tra túi xách của mình? Có phải cô, là kẻ trộm nên có tật giật mình không?”
Giọng Rose kéo rất dài, cô ta còn cố ý nhấn mạnh chữ kẻ trộm, Nhan Nhã Tịnh nghe được mà trong lòng khó chịu đến cực hạn.

"Trong túi của tôi đựng gì, thì đó là việc riêng tư của tôi, tôi không có thói quen bày ra sự riêng tư trước mặt người khác.

" Nhan Nhã Tịnh đón nhận ánh mắt của Rose, rất đúng mực nói.

"Riêng tư cái gì? Không thể để người khác thấy chứ gì?” Rose không chịu buông tha: "Nhan Nhã Tịnh, hôm nay tôi nói ở đây, cô nhất định phải để mọi người kiểm tra túi xách của cô, nếu không thì là cô tự thừa nhận mình đã trộm nhẫn kim cương của Mai!”
"Đúng thế, hôm nay cô phải để mọi người kiểu tra túi xách! Nếu không cho kiểm tra, vậy chắc chắn trong lòng cô có quỷ! "Trịnh Kiều nhìn Rose một cái, vội vàng phụ họa nói.

"Đúng vậy, chúng tôi đều vừa kiểm tra túi và áo khoác rồi, dựa vào đâu mà cô không kiểm tra? Không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa, trong lòng có quỷ mới lo tới lo lui!” Diễn viên nhỏ tuyến mười tám Cao Trúc sợ Rose không chú ý đến cô ta, bèn lên giọng hét to với Nhan Nhã Tịnh.

Thấy Nhan Nhã Tịnh vẫn không cho mọi người kiểm tra túi xách của mình, sắc mặt Dương Mai không khỏi có hơi khó coi: "Bác sĩ Nhan, sao cô không cho chúng tôi kiểm tra túi xách của cô? Cô không thật sự trộm nhẫn kim cương của tôi đấy chứ?”
"Tôi không trộm!" Đương nhiên Nhan Nhã Tịnh sẽ không thừa nhận mình trộm, cô lạnh lùng phủ nhận.


"Cô không trộm thì tại sao không cho bọn tôi kiểm tra? Chắc chắn trong lòng cô có quỷ!” Dương Mai thở hổn hển giậm chân: “Nhan Nhã Tịnh, chắc chắn nhẫn của tôi nằm trong túi cô, cô mau trả lại nhẫn cho tôi đi!”
Dừng một chút, Dương Mai lại nói tiếp: "Thôi, chỉ cần cô trả lại nhẫn cho tôi, tôi sẽ không truy cứu trách nhiệm của cô, cũng không để đoàn làm phim đuổi cô, như vậy cô có thể trả lại nhẫn cho tôi rồi chứ?”
Thấy Dương Mai hùng hổ hăm dọa như vậy, Tôn Lệ có hơi nhìn không nổi: "Dương Mai, chuyện này vẫn chưa có kết luận gì mà, em đừng nói lung tung, cái này gọi là vu khống đấy!”
“Chị Tôn, sao chị cứ luôn giúp cô ta vậy!” Dương Mai thở hổn hển xoay người: "Chị Tôn, em mới là người bị hại, chị không thể lúc nào cũng thiên vị Bác sĩ Nhan được, chị phải bảo vệ công bằng cho em chứ!”
"Đúng vậy, chị Tôn, chị không thể bất công, túi xách của bọn em đều bị kiểm tra, dựa vào đâu mà không kiểm tra túi của Bác sĩ Nhan?" Trịnh Kiều nhìn chằm chằm vào túi xách của Nhan Nhã Tịnh, như muốn khoét ra một cái lỗ: "Em thấy chắc nhẫn của Mai ở trong túi cô ta rồi!”
Nói xong, Trịnh Kiều lao thẳng tới trước mặt Nhan Nhã Tịnh rồi giật lấy túi xách của cô, sau đó nhanh chóng kéo khóa kéo, đổ hết đồ đạc trong túi của Nhan Nhã Tịnh ra ngoài.

Một thứ nhỏ nhắn lộc cộc lăn đến bên chân Trịnh Kiều, dưới ánh đèn, kim cương trên nhẫn kim cương tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.

Dương Mai nhặt lấy chiếc nhẫn kim cương rơi trên mặt đất, biểu cảm của cô ta, đầu tiên là mừng như điên, cuối cùng biến thành phẫn nộ không thể kiềm chế.

"Nhẫn kim cương, nhẫn kim cương của tôi!"
"Bác sĩ Nhan, tại sao cô lại trộm nhẫn kim cương của tôi! Nếu cô thiếu tiền thì có thể nói với tôi, tôi cho cô, sao cô có thể làm ra chuyện đáng xấu hổ như ăn cắp chứ?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK