Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 411

Nhan Nhã Tịnh trầm ngâm một lúc rồi nói với Hách Trung Văn: “Uống rượu thì thôi đi, tôi mời cậu ăn cơm nhé!”

“Được chứ!” Hách Trung Văn vui vẻ đồng ý ngay, ăn xong cũng có thể uống rượu mà. Chỉ cần anh ta tìm được cơ hội để chị đại uống say là tối nay anh ta có thể ngồi chờ bị chị đại trêu chọc rồi.

Nhan Nhã Tịnh nghe Tô Thu Quỳnh nói dạo này gần Vạn Tượng có một nhà hàng kiểu Pháp mới mở cũng khá ổn. Cô và Hách Trung Văn cùng tới nhà hàng đó dùng bữa.

Hôm nay là sinh nhật Hách Trung Văn, ngày mai là sinh nhật của anh Lưu, cuối tuần là sinh nhật của Tô Thu Quỳnh…

Nhan Nhã Tịnh cảm thấy dạo này người đón sinh nhật thật sự hơi nhiều, gần đây cô đúng là phải ‘mất máu’ nhiều quá rồi.

Hách Trung Văn vì ôm lấy tư tưởng bị Nhan Nhã Tịnh chòng ghẹo nên hôm nay anh ta cố tình ăn mặc chỉn chu một chút. Kiểu tóc vốn hơi tùy ý cũng được anh ta xịt không ít keo, trông có vẻ hào sảng phóng khoáng, tràn trề sức sống.

Ngày thường Hách Trung Văn thích mặc đồ thoải mái, nhưng hôm nay vì muốn quyến rũ Nhan Nhã Tịnh nên anh ta còn cố tình mặc một chiếc áo vest hồng nhạt vô cùng đỏm dáng, phối với quần tây trắng bạc, nhìn trông hơi giống chú rể.

Hách Trung Văn vốn có vẻ ngoài ưa nhìn, hôm nay chăm chút như vậy càng giống chú công đực đang xòe đuôi, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt của các cô gái trên đường.

Anh ta không để ý tới ánh mắt của những người phụ nữ khác nhìn mình. Nhưng hôm nay được rất nhiều cô gái nháy mắt với mình như thế, anh ta cũng thấy hơi đắc chí.

Thấy chưa, anh ta đẹp trai và mê người thế này, còn không thể quyến rũ được chị đại đã say rượu thích trêu chọc người khác hay sao!

Nhan Nhã Tịnh đã nói tối nay không uống rượu, nhưng Hách Trung Văn vẫn gọi hai ly rượu vang đỏ.

Anh ta bưng ly rượu tới trước mặt cô: “Chị đại, em không uống rượu mừng sinh nhật tôi à? Chúc tôi, năm nào cũng có ngày này, tháng nào cũng như hôm nay.”

Nói xong câu này, Hách Trung Văn cảm thấy mình thật là tài.

Năm nay anh ta và Nhan Nhã Tịnh uống rượu vui vẻ bên nhau. Anh ta nói năm nào cũng có ngày này, tháng nào cũng như hôm nay chẳng phải chính là, sau này anh ta và cô sẽ đến với nhau à!

Hách Trung Văn thầm like cho chỉ số IQ của mình, anh ta bưng ly chân cao trước mặt, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly.

“Chị đại, tôi cạn ly trước!”

Nhan Nhã Tịnh không muốn uống rượu, nhưng bây giờ Hách Trung Văn đã đưa rượu cho cô, nếu cô còn không uống thì hình như cũng không nể mặt “nhân vật chính” hôm nay cho lắm.

Huống hồ, cô rất tin tưởng Hách Trung Văn, trong lòng cô, anh ta là người anh em tốt nhất của mình. Dù cô có uống đến ngốc, Hách Trung Văn cũng sẽ đưa cô về nhà an toàn.

Cô rất chú trọng hình tượng của mình khi ở trước mặt Lưu Thiên Hàn. Nhưng ở trước mặt anh em của mình, hình tượng kém một chút cũng chẳng hề hấn gì.

Nghĩ như vậy, Nhan Nhã Tịnh cũng bưng ly rượu trước mặt mình lên, nốc cạn một hơi.

“Hách béo, tôi cũng chúc cậu năm nào cũng có ngày này, tháng nào cũng như hôm nay. Còn nữa, chúc cậu sớm thoát ế, sống cuộc sống hạnh phúc vợ con đuề huề, chăn ấm đệm êm.”

Nhan Nhã Tịnh nói cái gì, Hách Trung Văn cũng không nghe rõ, anh ta nhìn cô đầy mong chờ. Đợi Nhan Nhã Tịnh chòng ghẹo rồi chén sạch miếng thịt mỡ dâng đến tận cửa là anh ta đây.

Thấy Nhan Nhã Tịnh nấc cụt vài tiếng rồi không nói gì thêm, Hách Trung Văn lên tiếng dò hỏi: “Chị đại, em có muốn bói quẻ gì cho tôi không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK