Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 450

Sau khi bình tĩnh một lúc, các bác sĩ mới đẩy cô ra ngoài.

Tô Thu Quỳnh không định để Chiến Mục Hàng biết chuyện mình chưa phá thai. Cô ấy nhếch mép cười lạnh: “Đúng vậy, Chiến Mục Hàng, tôi giết con anh rồi!”

“Anh muốn đi nhìn đứa trẻ đó không? Thi thể của nó vừa bị tôi vứt vào thùng rác đấy, anh có thể lục thùng rác mà tìm!”

Chiến Mục Hàng bị lời này của cô chọc điên rồi.

Thùng rác!

Cô ấy dám vứt con của bọn họ vào thùng rác!

Rốt cuộc tim của người phụ nữ này làm bằng gì vậy! sao cô ấy có thể nhẫn tâm giết chết cốt nhục của mình chứ!

Chiến Mục Hàng thật sự muốn vặn gãy cô Tô Thu Quỳnh, anh nghiến răng nghiến lợi nhưng tới cuối cùng phát hiện, mình thật sự không thể làm được.

Chiến Mục Hàng hận sự độc ác của Tô Thu Quỳnh rồi lại bắt đầu hận bản thân không biết tranh giành. Thật nực cười, nhìn khuôn mặt càng lúc càng trắng bệch của Tô Thu Quỳnh, anh ta lại cảm thấy đau lòng cho người phụ nữ rắn rết này!

Thấy Chiến Mục Hàng định bóp chết Tô Thu Quỳnh, hai đứa trẻ nhà Nhan Nhã Tịnh đều nôn nóng.

Nhan An Mỹ và Nhan An Bảo đồng thanh hét lên: “Người xấu, mau thả dì Thu Quỳnh ra!”

Người xấu?!

Chiến Mục Hàng càng cảm thấy nực cười.

Rốt cuộc ai mới là người xấu đây?! Người phụ nữ Tô Thu Quỳnh kia đã giết chết con của anh ta, cô ấy mới là người xấu!

“Chiến Mục Hàng, anh mau thả Thu Quỳnh ra đi!” Nhan Nhã Tịnh cũng xông tới định kéo Chiến Mục Hàng ra.

Lúc nãy, Chiến Mục Hàng đã hoàn toàn mất hết lý trí, cô sợ anh ta sẽ thật sự bóp chết Tô Thu Quỳnh.

“Chiến Mục Hàng, nếu anh cứ thế này thì Thu Quỳnh sẽ chết đó! Anh mau thả Thu Quỳnh ra!”

Nhan Nhã Tịnh còn chưa kéo được tay Chiến Mục Hàng ra thì anh ta đã dùng lực hất Nhan Nhã Tịnh ra ngoài.

Lực tay Tô Thu Quỳnh quá mạnh, nếu không nhờ Lưu Thiên Hàn kịp thời đỡ lấy Nhan Nhã Tịnh thì chắc chắn cô đã ngã oạch trên sàn rồi.

“Chiến Mục Hàng, anh bị điên à! anh mau thả Thu Quỳnh ra!” Thân thủ của Nhan Nhã Tịnh không tệ lắm nhưng nếu so với Chiến Mục Hàng thì vẫn còn thua kém khá xa.

Cô sợ nếu cứ tiếp tục thế này thì Tô Thu Quỳnh sẽ bị nghẹt thở mất. Cô vội vàng cầu xin Lưu Thiên Hàn: “Lục thiếu, anh hãy giúp em cứu Thu Quỳnh với! em không thể để Thu Quỳnh xảy ra chuyện được!”

Vốn dĩ Lưu Thiên Hàn không định nhúng tay vào chuyện giữa Tô Thu Quỳnh và Chiến Mục Hàng.

Nhưng hiện giờ, suýt chút nữa Chiến Mục Hàng đã hất ngã Nhan Nhã Tịnh, hơn nữa chính miệng Nhan Nhã Tịnh đã nhờ anh ra tay thì anh đương nhiên không thể nhắm mắt làm ngơ được rồi.

Anh em như thể tay chân, nhưng nếu phải chọn giữa vợ và tay chân thì chắc chắn anh sẽ kiến định đứng về phía vợ.

“Chiến Mục Hàng, mau thả Tô Thu Quỳnh ra!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK