Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh đi xuống sân khấu, khán giả có mặt ở đó còn chưa tỉnh táo lại sau một màn đặc sắc như vậy.

Ông Hans không khỏi cảm thán: “Wonderful!”

Ông ta quay sang, trao đổi với ông Hàn ở bên cạnh bằng giọng nước C lơ lớ của mình: “Đẹp quá, trang phục đẹp, mà người còn đẹp hơn!”

Ông Hàn chú trọng tới trang phục trên người của Nhan Nhã Tịnh và Tô Thu Quỳnh, nhưng ông ta cũng đồng ý với lời ông Hans nói. Hai người mẫu nghiệp dư này thật sự rất xinh đẹp.

Trang phục thì lại càng hoàn mỹ hơn.

Giữa Lưu Thiên Hàn và ông Hans bị Phí Nam Châu ngồi chen giữa, nhưng anh vẫn nghe rõ giọng của ông Hans.

Sau khi Lưu Thiên Hàn chắc chắn mũi mình đã không còn chảy máu nữa, mới chậm rãi gỡ miếng vải trong mũi ra.

Anh nhìn Nhan Nhã Tịnh dưới sân khấu, quái gở khịt mũi một cái, xinh đẹp á?

Người phụ nữ vô tâm tuyệt tình này xấu chết đi được!

Lưu Thiên Hàn đang định quay sang chấm điểm cho thiết kế của Lê Mặc thì thấy Thẩm Quyện ôm một bó hồng lớn, cất bước tao nhã đến trước mặt Nhan Nhã Tịnh.

Nhìn bó hồng đỏ thắm, Lưu Thiên Hàn không khỏi chau mày. Nhan Nhã Tịnh đã từ chối anh ta rồi mà tên ẻo lả này vẫn còn mặt dày tới tặng hoa, đúng là âm hồn không tan!

Nếu cô dám nhận hoa của tên ẻo lả này…

Lưu Thiên Hàn viết loẹt xoẹt trên bảng điểm, anh trừ sạch toàn bộ điểm của Lê Mặc luôn!

Hừ!

Vì bốn vị giám khảo trong cuộc thi thiết kế quốc tế lần này đều là nhân vật có sức ảnh hưởng mang tầm quốc tế, cho nên cuộc thi này vốn không giống một số cuộc thi đấu thông thường như mọi lần. Lúc tính điểm không phải lấy điểm cao nhất và thấp nhất rồi tính điểm trung bình, mà là cộng điểm của cả bốn vị giám khảo rồi chia đều ra.

Nếu một vị giám khảo trong này cho điểm quá thấp, thí sinh nhất định sẽ bị đào thải.

Đừng nói Lưu Thiên Hàn trừ âm điểm thiết kế của Lê Mặc, dù anh cho thêm mấy con số thì chắc chắn Lê Mặc sẽ không thể lọt vào bán kết!

Nhan Nhã Tịnh cũng không ngờ Thẩm Quyện sẽ tới. Dù sao trưa nay cô cũng đã nói rõ ràng như thế rồi, cô nghĩ anh ta sẽ biết khó mà lui, không ngờ Thẩm Quyện lại cố chấp như vậy.

“Cậu Thẩm, anh tới rồi à.”



Nhan Nhã Tịnh không nhận hoa trong tay của Thẩm Quyện mà chỉ lịch sự nói mấy câu khách sáo.

“Nhã Tịnh, tặng cho em nè.” Thẩm Quyện dừng lại rồi chêm thêm một câu: “Lúc nãy em thể hiện trên sân khấu rất tuyệt, tỏa sáng lấp lánh.”

Nhan Nhã Tịnh thật sự không muốn nhận hoa hồng Thẩm Quyện tặng, cô đang nghĩ phải làm thế nào để từ chối khéo thì Thịnh Vân Hiên đã kích động lao tới đây.

Bà ra sức ôm lấy Nhan Nhã Tịnh, còn lắc lư người cô: “Nhã Tịnh, con quá tuyệt luôn! Nhã Tịnh, nhất định tụi con sẽ giành được điểm cao nhất đêm nay!”

Lúc này Thịnh Vân Hiên đứng cách Lưu Thiên Hàn không xa, cộng thêm cổ họng của bà khá lớn, anh có thể nghe rõ mồn một lời bà nói.

Điểm cao nhất đêm nay ấy hả?

Lưu Thiên Hàn âm trầm cười nhạo, vậy điểm âm của anh chắc chắn sẽ là một bất ngờ cực lớn đây.

Thịnh Vân Hiên buông Nhan Nhã Tịnh ra, thấy Thẩm Quyện đứng bên cạnh.

Bà là người từng trải, thấy bó hồng to đùng trong tay của Thẩm Quyện thì đã đoán được chuyện gì đang diễn ra.

Nhìn Thẩm Quyện vừa dịu dàng lại vừa thâm tình, trong lòng Thịnh Vân Hiên bỗng tràn ngập cảm giác áy náy khó tả bằng lời.

Ban đầu là bà tác hợp cho Thẩm Quyện và Nhan Nhã Tịnh, lúc bà tưởng Lưu Thiên Hàn là Lưu Gia Thành, đương nhiên bà hy vọng Nhan Nhã Tịnh có thể gặp được mối lương duyên tốt. Nhưng bây giờ bà đã biết người còn sống là Lưu Thiên Hàn, sao bà có thể đẩy cô cho người khác được chứ!

“Thẩm Quyện, cậu cũng tới rồi à?” Thịnh Vân Hiên cảm thấy cởi chuông phải do người buộc chuông, mọi chuyện đều do bà gây ra thì nên để bà tới giải quyết.

“Đúng ạ. Cháu nghe nói tối nay Nhã Tịnh biểu diễn catwalk, cháu tới cổ vũ cho cô ấy.” Khóe môi Thẩm Quyện khẽ nở nụ cười, mang đến cảm giác ấm áp và thoải mái cho người đối diện.

Thịnh Vân Hiên nhìn Thẩm Quyện cười ôn nhu ở trước mặt, cảm giác áy náy trong lòng càng tăng thêm. Bà nhìn sang Nhan Nhã Tịnh, biết rõ cô muốn từ chối anh ta thì nhẹ nhàng thở dài, cất lời đầy thấm thía: “Thẩm Quyện, bây giờ cậu có thời gian không? Nếu rảnh, chúng ta cùng ăn một bữa đi!”

Bây giờ anh ta rất muốn ở cạnh Nhan Nhã Tịnh, nhưng Thịnh Vân Hiên đã mở lời như vậy, anh ta cũng không tiện từ chối. Thẩm Quyện suy nghĩ một lúc, nhẹ nhàng nói với bà: “Dạ.”

Nói xong, anh ta vội nhét bó hoa hồng to đùng vào lòng Nhan Nhã Tịnh: “Nhã Tịnh, em đừng từ chối, cứ coi như đây là lời chúc mừng của bạn bè với nhau đi.”

Thẩm Quyện như thể sợ Nhan Nhã Tịnh sẽ trả lại bó hoa của mình, quay người bước nhanh ra ngoài.

Nhan Nhã Tịnh ngỡ ngàng ôm bó hoa hồng to đùng kia, cô thật sự rất muốn trả lại cho Thẩm Quyện, nhưng cô lại càng muốn xem ban giám khảo chấm điểm hơn, nên đành tạm thời không đuổi theo ra ngoài.



Tô Thu Quỳnh mỉm cười đi tới bên cạnh Nhan Nhã Tịnh: “Nhã Tịnh, cậu Thẩm đúng là si tình với cậu nhỉ! Nếu anh Lưu còn chọc cậu giận, cậu dứt khoát chọn cậu Thẩm cho rồi.”

Tô Thu Quỳnh chỉ đơn thuần nói đùa với Nhan Nhã Tịnh thôi, cô ấy biết rõ tính cách của cô. Cho dù cả đời này anh Lưu không khôi phục trí nhớ, cô cũng sẽ không yêu người khác.

Lưu Thiên Hàn đang ngồi trên ghế giám khảo, Tô Thu Quỳnh liếc nhìn gáy anh, bỗng dưng rất muốn lấy búa bổ đôi đầu anh ra, để xem thử trong não anh chứa thứ gì mà cứ ức hiếp Nhã Tịnh đáng yêu của cô ấy.

Suy nghĩ này của cô ấy còn chưa biến thành hành động, thì một cơ thể mềm mại đã bổ nhào lên người cô ấy.

Tô Thu Quỳnh bị tình huống đột ngột thế này dọa giật nảy mình, cúi đầu nhìn lại hoá ra là Kiều Hạ.

Kiều Hạ hào hứng vô cùng, chỉ thiếu điều muốn ôm Tô Thu Quỳnh quay một vòng thôi: “Thu Quỳnh, con tuyệt quá! Tối nay con xinh cực kỳ luôn! Không đúng, bình thường con cũng xinh rồi. Con dâu của Kiều Hạ này đúng là nhìn thế nào cũng đẹp!”

Tô Thu Quỳnh bị Kiều Hạ khen đến mức hơi ngại: “Dì Kiều, cảm ơn lời khen của dì ạ.”

Chẳng qua lời khen này có vẻ hơi lố một chút.

“Mẹ, mẹ có thể buông Thu Quỳnh ra được không?”

Kiều Hạ ôm Tô Thu Quỳnh còn chưa chán thì giọng nói khó chịu của Lâm Tiêu đã vang lên ở phía sau: “Con còn chưa ôm Thu Quỳnh đâu!”

Bà âm thầm nguýt mắt lườm, đứa con trai này của bà chỉ được mỗi thế mà thôi, bà ôm con dâu nhà mình mà nó còn ghen bóng ghen gió.

“Không cho con ôm đấy! Hứ!” Kiều Hạ kiêu ngạo quay mặt đi. Tô Thu Quỳnh bật cười, thấy vẻ mặt thất thểu của Lâm Tiêu, cô ấy chủ động bước tới ôm chặt lấy anh.


“Lâm Tiêu, tối nay cảm ơn anh đã tới cổ vũ em!”


Lâm Tiêu bất chợt siết chặt hai tay, thật ra anh đã chuẩn bị quà tặng cho Tô Thu Quỳnh. Nhưng cảm giác cứ ôm cô ấy thế này rất tuyệt, anh ta không đành lòng buông ra, muốn ôm thêm một lúc nữa.


Bị Tô Thu Quỳnh ruồng bỏ như thế, lòng Kiều Hạ có hơi buồn bã, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của con trai mình, mọi bi thương của bà đều biến thành niềm vui.


Mỗi lần Lâm Tiêu ôm Tô Thu Quỳnh đều dùng hết sức như thể muốn khảm cô ấy vào người mình. Tô Thu Quỳnh lúc nãy thật sự rất đẹp, hào quang muôn trượng cũng chỉ đến thế mà thôi.


Lâm Tiêu biết Tô Thu Quỳnh vốn dĩ nên tỏa sáng lấp lánh, nhưng anh lại sợ người khác nhìn thấy dáng vẻ này của cô. Cô quá đẹp, anh không có cảm giác an toàn. Có lúc anh thật sự muốn nhốt Tô Thu Quỳnh cả đời này, chỉ để một mình anh ngắm vẻ đẹp của cô thôi.


Trong lòng anh biết rõ, làm vậy cô sẽ không vui. Cho nên anh ủng hộ mọi chuyện Tô Thu Quỳnh thích làm, chỉ cần cô vui vẻ đôi chút, có bảo anh chết ngay thì anh cũng cam lòng.


“Thu Quỳnh…” Lâm Tiêu vừa lên tiếng thì thấy Chiến Mục Hàng đang đứng đối diện, tay ôm một bó hoa hồng đỏ thắm to đùng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK