Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 189

Vết thương sau lưng Lưu Thiên Hàn rất sâu, nếu xử lý không tốt sẽ dẫn tới nhiễm trùng, sẽ rất phiền phức.

Thấy kế hoạch của mình thành công, khóe miệng của Lưu Thiên Hàn bất giác cong lên đầy đắc ý, anh cởi áo khoác ra, Nhan Nhã Tịnh nhìn thấy đằng sau chiếc sơ mi trắng đã bị nhuộm đỏ thành một mảng.

Vết thương của anh quả thật đã nứt ra, mà vết thương của anh nặng thêm, là vì vừa nãy đánh nhau với Chiến Mục Hàng, chung quy lại, vẫn là vì giúp cô, cô không thể không quan tâm được.

Lông mày của Nhan Nhã Tịnh nhíu chặt, cô muốn giúp Lưu Thiên Hàn cởi áo sơ mi, nhưng cô lại sợ anh đau, không khỏi có chút bó tay bó chân.

Nhan Nhã Tịnh giúp anh cởi áo, Lưu Thiên Hàn lại vô cùng hưởng thụ, anh biết cô dễ mềm lòng, ừm, anh sau này dựa vào sự mềm lòng của cô, chắc chắn có thể có được nhiều phúc lợi hơn.

Không dễ gì mới giúp Lưu Thiên Hàn cởi được áo sơ mi ra, băng gạc cũng đã bị nhuộm đỏ hết, cắt băng gạc ra, nhìn thấy vết thương đáng sợ trên lưng anh, hốc mắt của Nhan Nhã Tịnh có hơi cay, nước mắt suýt nữa rơi xuống.

Cô hoảng hốt quay mặt đi, hít sâu vài hơi mới không để nước mắt của mình rơi xuống.

Mấy năm nay Nhan Nhã Tịnh chữa bệnh cứu người, vết thương có nghiêm trọng nữa, cô cũng từng xử lý, phải nói là rất thành thục, xử lý vết thương trên lưng Lưu Thiên Hàn, đầu ngón tay của Nhan Nhã Tịnh không kìm được mà run rẩy, sợ làm anh đau.

Nhan Nhã Tịnh chỉ mãi lo lắng thương thế trên lưng Lưu Thiên Hàn, không chú ý tới người đàn ông kiêu ngạo cao quý, hai mắt sáng rực giống như con trẻ được ăn kẹo.

Lưu Thiên Hàn sống 27 năm, chưa từng đuổi theo người phụ nữ nào, cũng không làm sao theo đuổi phụ nữ, anh chỉ biết Nhan Nhã Tịnh lại gần anh một chút thì anh sẽ rất thích.

Không dễ gì mới giúp Lưu Thiên Hàn thay xong thuốc, trên trán Nhan Nhã Tịnh đã toát mồ hôi lấm tấm, cô lau mồ hôi: “Cậu Lưu, như này anh chắc không thể lái xe, anh có cần gọi điện kêu tài xế tới đón anh không?”

“Tối nay, tôi không trở về nữa.” Lưu Thiên Hàn thẳng thắn nói.

Anh không về nữa?!

Tuy căn chung cư nhỏ này của cô không gian đủ lớn, tối nay Tô Thu Quỳnh không về, anh có thể ở tạm phòng của Tô Thu Quỳnh, nhưng cô thật sự không quen, cô và anh ở chung dưới một mái nhà.

Liếc nhìn băng gạc vừa quấn xong trên lưng anh, Nhan Nhã Tịnh cũng không nhẫn tâm đêm hôm đuổi anh ra ngoài.

Dù sao chỉ một tối mà thôi, bọn họ cũng không ngủ chung một phòng, nhường một chút rồi sẽ qua thôi.

“Vậy được rồi.” Nhan Nhã Tịnh thỏa hiệp: “Tối nay Thu Quỳnh không về, anh có thể ngủ phòng của Thu Quỳnh.”

Nhan Nhã Tịnh chỉ về phía phòng của Tô Thu Quỳnh, ý bảo Lưu Thiên Hàn bây giờ có thể tới đó. Dù sao chỗ cô có không ít ga giường dự trù, nếu Tô Thu Quỳnh chê giường mà Lưu Thiên Hàn từng ngủ, cô có thể đổi chiếc ga giường khác cho Tô Thu Quỳnh.

“Ừm.” Lưu Thiên Hàn đứng dậy, đi về phía phòng của Tô Thu Quỳnh.

Coi như đã đuổi được đại phật gia Lưu Thiên Hàn này đi, Nhan Nhã Tịnh thở phào một hơi.

Tối nay dày vò lâu như vậy, Nhan Nhã Tịnh thật sự ngay cả sức nhấc chân cũng không có, nhưng không tắm rửa, Nhan Nhã Tịnh không ngủ được. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sau khi trải qua đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Nhan Nhã Tịnh vẫn định đi tắm nước nóng trước.

Sau khi tắm xong, Nhan Nhã Tịnh mới ý thức được một chuyện rất nghiêm trọng, cô quên cầm váy ngủ.

Nghĩ tới bây giờ Lưu Thiên Hàn chắc chắn đã ngủ ở trong phòng của Tô Thu Quỳnh rồi, cô không cần lo lắng sẽ bị nhìn thấy, cô lau khô người, quấn khăn tắm, đi về phía phòng của mình.

Trong căn chung cư nhỏ vô cùng yên tĩnh, phòng của Tô Thu Quỳnh đã tắt đèn, Nhan Nhã Tịnh thu hồi ánh mắt từ cửa sổ phòng Tô Thu Quỳnh, sau đó ngâm nga đi về phòng của mình.

Căn phòng này là địa bàn của riêng cô, cô không cần lo lắng cô mặc thiếu vải sẽ bị ai nhìn thấy.

Vừa bước vào phòng thì Nhan Nhã Tịnh lao tới thẳng tủ quần áo, bật đèn, định tìm váy ngủ mặc vào.

Nhan Nhã Tịnh

Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

không biết có phải ảo giác của mình không, cô cứ cảm thấy có một cặp mắt nóng rực nhìn chằm chằm sống lưng của cô.

Nhan Nhã Tịnh bật cười, cô thật là thần kinh quá mẫn cảm rồi, nơi này là phòng của cô, hai đứa trẻ buổi tối căn bản sẽ không vào.

Nhan Nhã Tịnh hất hất mái tóc dài, con người ấy à, thật sự là càng lớn càng thích suy nghĩ linh tinh, nếu không phải vô cùng chắc chắn phòng của cô không thể có ai khác, cô thật sự cho rằng có đàn ông nhìn cô ở đằng sau.

Nhan Nhã Tịnh vốn là muốn mặc thẳng váy ngủ vào người, nhưng cô bây giờ tóc còn chưa khô, trên lưng còn dính không ít nước, cô nghĩ một chút, vẫn là định lau lại lưng rồi mới mặc váy ngủ.

Thuận tay cầm chiếc váy ngủ, Nhan Nhã Tịnh xoay người vứt váy ngủ lên giường, nhưng khi nhìn thấy người đàn ông ngồi ở giường, Nhan Nhã Tịnh bị dọa mà không khống chế được hét toáng lên.

Cậu Lưu!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK