Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 595

Nhan Nhã Tịnh sững sờ đứng im tại chỗ, cô không phải là đồ ngốc, nghe thấy lời nói của Lưu Thiên Hàn, đương nhiên cô hiểu anh đã biết tất cả mọi chuyện.

Nhan Nhã Tịnh âm thầm cắn răng, cái đồ ăn cây táo, rào cây sung Tô Ảnh Quân này, đã nói có thể hy sinh tất cả vì cô rồi, cuối cùng vẫn không vượt qua được cám dỗ của anh Lưu!

Lưu Thiên Hàn đã biết rõ tất cả rồi, Nhan Nhã Tịnh hiểu rằng cô cũng không cần tiếp tục ra vẻ mình đã thay lòng đổi dạ nữa.

Nhưng chỉ cần nghĩ tới việc anh Lưu biết cô bị tiêm thứ máu kia, trong lòng Nhan Nhã Tịnh lại bối rối không nói nên lời.

Vốn dĩ anh Lưu xuất sắc hơn cô rất nhiều, là người cô không thể với tới được, đã thế mà bây giờ có khả năng cao là cô đã nhiễm phải bệnh đó, cô càng không xứng với anh Lưu.

Nhan Nhã Tịnh quay mặt sang một bên, cô cố kìm nén để không rơi nước mắt, nhưng cho dù cô có cố gắng thế nào, cô cũng không thể ngăn được sự nghẹn ngào trong cổ họng.

“Anh Lưu, anh bỏ tôi ra đi! Nếu như Tô Ảnh Quân đã nói hết mọi chuyện với anh rồi thì anh cũng nên biết rằng tôi đã bị Nhan Vũ Trúc tiêm vào người máu của Bùi Ninh Hinh! Bùi Ninh Hinh bị AIDS, tôi cũng không thoát được đâu!”

Im lặng một lúc, Nhan Nhã Tịnh nói tiếp: “Anh Lưu, tôi không muốn hại anh đâu!”

“Anh Lưu, anh thật sự rất tốt, anh cũng xứng đáng với những điều tốt hơn, anh Lưu, anh đừng lãng phí thời gian cho tôi nữa!”

Nhìn thấy Nhan Nhã Tịnh lại có ý định muốn rời xa anh, Lưu Thiên Hàn siết chặt cô vào lòng: “Nhan Nhã Tịnh, anh và em ở bên nhau không phải là lãng phí thời gian đâu!”

“Cho dù em có nhiễm căn bệnh đó, anh cũng không quan tâm! Nhan Nhã Tịnh, em nghe này, anh muốn ở bên em, dù cho em mắc bệnh AIDS hay là khỏe mạnh bình an. Nhan Nhã Tịnh, em không hề hại anh, bây giờ em đẩy anh ra, mới là làm hại anh!”

Lời của anh Lưu, thật êm tai, giọng nói dịu dàng hơi khàn của anh, luôn có khả năng, khiến trái tim cô không tự chủ được mà bình tĩnh lại.

Vòng tay của anh cũng rất ấm áp, Nhan Nhã Tịnh lưu luyến nép vào trong lòng Lưu Thiên Hàn, cô thật sự rất thích mùi hương trên người anh Lưu, mùi cỏ tươi nhàn nhạt, dường như là chốn bình yên duy nhất trong trần thế hào nhoáng này.

Nếu như có thể, Nhan Nhã Tịnh cũng muốn cả đời này sẽ không rời xa vòng tay của anh, nhưng cô đã nhiễm căn bệnh đáng chết đó rồi!

Khóe mắt Nhan Nhã Tịnh ươn ướt, cô hơi cụp mắt xuống, thấp giọng nói: “Anh Lưu, tôi biết anh tốt với tôi, tôi cũng hiểu tấm lòng của anh.”

“Anh Lưu, tôi thừa nhận tôi thích anh, tôi thích anh nhiều hơn cả những gì anh nghĩ, vậy nên anh Lưu à, tôi hy vọng anh có thể bình yên, khỏe mạnh hơn.”

“Nhan Nhã Tịnh, em vẫn muốn chia tay với anh, có phải không?” Lưu Thiên Hàn nhìn Nhan Nhã Tịnh bằng ánh mắt sâu thẳm, từng chữ mà anh nói cực kỳ rõ ràng, cũng vô cùng chắc chắn.

“Nhan Nhã Tịnh, bình yên khỏe mạnh gì đó, anh không quan tâm! Chỉ cần em có thể ở bên anh, cho dù em mắc căn bệnh đó, anh cũng không sợ!”

“Nhan Nhã Tịnh, em nghe thấy không, anh không sợ nhiễm bệnh, đời này của Lưu Thiên Hàn anh, điều duy nhất mà anh sợ chính là đánh mất em!”

Đời này của anh, điều duy nhất mà anh sợ, chỉ có đánh mất cô…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK