Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 449

Tô Thu Quỳnh xoay mặt đi, cô ấy không muốn nhìn hai khuôn mặt quan tâm và tràn đầy hi vọng của Nhan An Mỹ và Nhan An Bảo. Cô ấy trầm mặc một lúc lâu rồi mới nhẹ giọng đáp: “An Mỹ, An Bảo, dì xin lỗi, dì không thể giữ lại đứa trẻ này được.”

“Nhã Tịnh, giúp mình…..”

Quen biết Tô Thu Quỳnh bao năm rồi, Tô Thu Quỳnh cũng cảm nhận được sự đau đớn và bất lực trong lòng Tô Thu Quỳnh.

Tuy cô không muốn Tô Thu Quỳnh lại bị thương nhưng cô vẫn tôn trọng quyết định của Tô Thu Quỳnh.

Vì cô biết, một khi Tô Thu Quỳnh đã quyết thì dù cô có phản đối thế nào thì Tô Thu Quỳnh cũng sẽ tìm cách phá thai thôi. Đến lúc đó, Tô Thu Quỳnh sẽ càng thêm đau đớn.

Bây giờ cái thai trọng bụng còn nhỏ, họ vẫn có thể sử dụng cách không gây ra đau đớn. Tô Thu Quỳnh vội vàng muốn phá thai nên rất nhanh sau đó, cô ấy đã bị đẩy vào phòng phẫu thuật.

“Dạng chân ra.”

Tô Thu Quỳnh cứng đờ phối hợp với bác sĩ. Giọt nước mắt trong vắt lặng lẽ lăn dài trên khoé mắt cô, con ơi, mẹ xin lỗi, mẹ vẫn quá yếu đuối…..

Khi Tô Thu Quỳnh được bác sĩ đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật thì Chiến Mục Hàng cũng vừa tới.

Thấy cảnh tượng đó, Chiến Mục Hàng lập tức hiểu ra điều gì.

Khuôn mặt tuấn tú vốn đã lạnh lùng nay càng thêm u ám tựa như sắp đóng thành băng. Anh ta bước từng bước về phía trước, mỗi bước đi đều như mang theo nỗi hận nghiêng trời nghiêng đất.

Anh ta nhìn Tô Thu Quỳnh, nghiến răng nói từng chữ: “Tô Thu Quỳnh, cô giết con tôi rồi!”

Chiến Mục Hàng không hề hét ầm hét loạn, cũng không phát điên. Giọng nói của anh ta bình tĩnh tới kỳ lạ, bình tĩnh tới mức chính bản thân Chiến Mục Hàng cũng cảm thấy lạ thường.

Nhưng càng bình tĩnh thì ẩn sâu bên dưới càng là sóng to gió lớn, càng là sự phẫn nộ tới huỷ thiên diệt địa.

Đôi môi mỏng của anh ta hơi nhếch lên, hấp dẫn như một đoá hoa anh túc đang nở rộ. Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng kia bỗng hiện lên hận ý.

Anh ta cao giọng rồi vươn tay ra bóp chặt lấy cổ Tô Thu Quỳnh: “Tô Thu Quỳnh, cô giết con tôi rồi, cô trả con cho tôi!”

Khi biết tin Tô Thu Quỳnh mang thai, trong lòng Chiến Mục Hàng bỗng thoáng chút vui mừng.

Thậm chí anh ta còn nghĩ rằng chỉ cần Tô Thu Quỳnh sinh hạ đứa trẻ này rồi ngoan ngoãn ở cạnh anh ta thì Chiến Mục Hàng có thể suy xét chuyện huỷ hôn với An Tình.

Nhưng bây giờ, người phụ nữ không biết tốt xấu này lại tự mình quyết định giết chết cốt nhục của anh!

Sao cô ấy dám độc ác tới vậy!

Người phụ nữ này, rốt cuộc cô ấy có tim hay không!

Càng nghĩ càng hận, càng hận thì càng phẫn nộ, Chiến Mục Hàng không thể không chế được lực tay. Bây giờ anh ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất, chết đi, mọi người cùng chết đi!

Chết hết đi, bồi táng cho đứa trẻ bất hạnh của anh ta!

Tô Thu Quỳnh thực sự vẫn chưa giết chết đứa trẻ.

Cô ấy vốn tưởng rằng mình đủ nhẫn tâm để bỏ đứa trẻ này nhưng tới cuối cùng, cô vẫn không thể để bác sĩ lấy đứa trẻ này ra được.

Tô Thu Quỳnh không rõ mình sợ hãi hay kích động nhưng trong phòng phẫu thuật, cơ thể của cô không nhịn được mà run lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK