Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cao Bắc Vinh biết tối nay Nhan Nhã Tịnh có tới tham gia tiệc từ thiện.

Người tên “Nhã Tịnh” vốn đã hiếm, chưa kể anh ta cảm thấy đám phụ nữ tham gia tiệc từ thiện hôm nay đều là dưa vẹo táo nứt, cũng chỉ có mình Nhan Nhã Tịnh trông nổi bật hơn một chút.

Anh ta gần như có thể khẳng định, “Nhã Tịnh” mà Giang Kiến Huy nói chính là Nhan Nhã Tịnh.
“Bác sĩ Nhan, Nhan Nhã Tịnh đấy!”
Giang Kiến Huy vẫn trưng cái vẻ con trai ngu ngốc nhà địa chủ ra: “Cao Đại, cậu có xem video tiểu tiên nữ Nhã Tịnh đánh người xấu ở bệnh viện chưa? Ngầu cực kỳ luôn! Tối nay tiểu tiên nữ Nhã Tịnh càng ngầu hơn! Tôi cảm thấy mình gặp được chân ái mất rồi.”
Đáng tiếc là hình như tiểu tiên nữ Nhã Tịnh cũng không hứng thú với anh ta.

Anh ta phải gạo nấu thành cơm với cô trước, rồi làm cho cô một lòng một dạ yêu anh ta.
Vả lại, tối nay anh ta còn bị tiểu tiên nữ Nhã Tịnh đánh nữa.

Đương nhiên, chuyện mất mặt thế này còn lâu anh ta mới kể cho Cao Bắc Vinh.
Cao Bắc Vinh nhìn Giang Kiến Huy bằng ánh mắt phức tạp.

Anh ta luôn cảm thấy thằng nhãi Giang Nhị rất thích tìm đường chết, giờ xem ra nào phải chỉ thích tìm đường chết thôi đâu, còn tự đào mộ cho mình luôn rồi.
Cao Bắc Vinh cực kỳ thích ngược đãi Giang Kiến Huy, nhưng tưởng tượng tới cảnh chẳng mấy chốc Giang Kiến Huy sẽ bị đồng chí nào đó bạo lực đến mức biến thái ngược đãi thê thảm là anh ta lại không nhẫn tâm tổn thương tâm hồn bé bỏng của Giang Kiến Huy thêm nữa, chỉ tặng cho đối phương một ánh mắt đồng cảm.
Cao Bắc Vinh nghiêng mặt đi, lặng lẽ liếc Lưu Thiên Hàn.


Quả nhiên, sau khi Giang Kiến Huy nhắc tới Nhan Nhã Tịnh, gương mặt tuấn tú của Lưu Thiên Hàn đen như đáy nồi ngay tức khắc, ánh mắt âm trầm như muốn ăn thịt người.
Cao Bắc Vinh thầm cảm thán trong lòng.

Giang Nhị, chết sớm đầu thai sớm đi nhé.

Yên tâm, lễ thanh minh hằng năm tôi sẽ tới thắp một nén nhang cho cậu.
Tuy Chiến Mục Hàng không lên tiếng, nhưng nghe Giang Kiến Huy nói ra tên Nhan Nhã Tịnh thì cũng âm thầm nhếch môi, chỉ chờ xem kịch vui.
Giang Kiến Huy vẫn còn đang đắm chìm trong ảo tưởng của bản thân, hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm kề cận, chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng VIP tự nhiên hơi thấp.
Anh ta lặng lẽ dụi mũi.

Đừng có bị cảm đấy! Đêm nay còn phải thân mật với tiểu tiên nữ Nhã Tịnh nhà mình nữa, tuyệt đối không được phép cảm!
Giang Kiến Huy ung dung nhấp rượu vang: “Mấy cậu thật không có mắt nhìn.

Tôi còn chưa kịp hôn tiểu tiên nữ Nhã Tịnh nhà tôi đã bị các cậu gọi tới tụ tập rồi.

Tối nay tôi phải...”
Cao Bắc Vinh không muốn Giang Kiến Huy chết thảm quá, kịp thời cắt ngang lời của Giang Kiến Huy: “Giang Nhị này, cậu thích gỗ lim, gỗ tơ vàng, gỗ tử đàn, hay gỗ lê?”
“Cao Đại, cậu bị bệnh à, tự dưng hỏi cái câu khó hiểu gì thế.

Đang yên đang lành tôi mua gỗ làm gì?”
“Mua gỗ đóng quan tài đấy!” Cao Bắc Vinh nghiêm túc nói: “Giang Nhị, đằng nào cậu cũng chết đến nơi rồi, nể tình anh em bao năm, tôi sẽ mua cho cậu một cỗ quan tài.

Nói nhanh, cậu thích chất liệu nào?”
“Cút!” Giang Kiến Huy hung hăng trừng Cao Bắc Vinh: “Cậu chết đến nơi thì có! Tôi còn phải hát ca bềnh bồng với tiểu tiên nữ Nhã Tịnh nhà tôi… hằng đêm!”
Giang Kiến Huy còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy mặt tê rần, cả người ngã vật xuống ghế sofa bằng da sau lưng.
Lưu Thiên Hàn mặt lạnh tanh đứng trước mặt anh ta, đáy mắt cuồn cuộn mây đen, như muốn chém anh ta thành ngàn mảnh.
Nhìn vào ánh mắt như muốn ăn thịt người của Lưu Thiên Hàn, cả người Giang Kiến Huy run rẩy mất kiểm soát.

Giờ khắc này, anh ta sinh ra cảm giác tựa như Lưu Cửu muốn tra tấn anh ta chết ngay tại trận vậy.
“Lưu Cửu, sao cậu bạo lực thế hả? Tôi trêu chọc gì cậu!”
Trình độ vũ lực của anh ta và Lưu Thiên Hàn cách biệt quá nhiều, lời nói của Giang Kiến Huy không khỏi hơi yếu thế.

Cõi lòng anh ta tủi hờn vô cùng, anh ta chê cười Lưu Cửu một chút thôi mà? Cần phải đánh anh ta đến vậy không?

Trước kia anh ta cười chê anh cũng không thấy bị đánh gì đâu! Chẳng lẽ bấy lâu nay Lưu Cửu không đụng chạm đến phụ nữ, nhịn quá thành ra tâm lý biến thái thật à?
Giang Kiến Huy chạm vào máu đỏ tươi rỉ ra bên khóe môi, cúi đầu mắng thầm một câu.

Nhóc con Lưu Cửu, đúng là chẳng ủng hộ anh em gì cả, không biết có đánh sưng mặt anh ta lên rồi không nữa? Nếu bị đánh xấu mặt thì đêm đêm anh ta hát ca bềnh bồng với tiểu tiên nữ Nhã Tịnh nhà mình thế quái nào được nữa!
Lưu Thiên Hàn không nói gì, chỉ nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh căm căm.

Giang Kiến Huy hít một hơi thật sâu, còn chưa kịp hoàn hồn lại đã lĩnh thêm một đấm của Lưu Thiên Hàn.
“Khốn kiếp! Lưu Cửu! Cậu bệnh thật đấy à!”
Tiếp tục bị đánh mà không hiểu vì sao, Giang Kiến Huy thật sự không nhịn được nữa, ôm mặt nói: “Đánh người không đánh vào mặt chứ! Cậu đánh sưng mặt tôi thì bảo tôi thân mật với tiểu tiên nữ Nhã Tịnh kiểu gì đây!”
“Á á á!”
Giang Kiến Huy còn chưa nói dứt câu kế tiếp đã hét lên thảm thiết, anh ta ngồi dưới đất, gào khóc chửi bậy: “Lưu Cửu, cậu có thù oán gì với tôi đúng không? Tôi biết rồi, cậu ghen tị với tôi! Không ai thèm cậu cả, nhưng tôi thì đã có tiểu tiên nữ Nhã Tịnh rồi.

Lưu Cửu, tôi nói cho cậu biết, với cái tính này của cậu thì kiếp sau cũng không gặp được cô nào tốt như tiểu tiên nữ Nhã Tịnh của tôi đâu!”
Giang Kiến Huy ấm ức tội nghiệp: “Tiểu tiên nữ Nhã Tịnh, anh đáng thương quá, anh cần em...”
“Rầm!”
Giang Kiến Huy bị Lưu Thiên Hàn đánh ngã rầm xuống đất, Cao Bắc Vinh và Chiến Mục Hàng lặng lẽ che mặt.

Thằng ranh Giang Nhị đúng là tìm đường chết mà.

Đã bị đánh thành như vậy còn luôn mồm tiểu tiên nữ Nhã Tịnh...!Quyết tâm bị Lưu Cửu hành cho chết đúng không!
“Chết tiệt! Lưu Cửu, cậu dừng tay lại cho tôi!”
Giang Kiến Huy liên tục lui về phía sau: “Cậu muốn đánh đến bao giờ hả! Khốn kiếp! Nếu cậu đánh cho tôi không làm ăn gì được thì sao tôi thân thiết với tiểu tiên nữ Nhã Tịnh được chứ!”
Cao Bắc Vinh tiếp tục che mặt, thằng nhóc Giang Nhị này, rõ ràng muốn bị Lưu Cửu đánh chết mà!
Quả nhiên, ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, Cao Bắc Vinh đã nghe được tiếng ‘bôm bốp’ vang vọng.

Cao Bắc Vinh nhắm mắt lại, anh em với nhau đã lâu, anh ta thật không đành lòng thấy Giang Kiến Huy bị đánh thành đầu heo.
Lưu Thiên Hàn đang đánh đã tay, Nhan Nhã Tịnh vừa rồi còn đang ngủ đến tối tăm trời đất chợt mơ màng ngồi dậy từ ghế sofa trong góc.
Cô nghiêng ngả lảo đảo chạy đến trước mặt Lưu Thiên Hàn, chớp đôi mắt mông lung, bất ngờ nắm cổ tay anh.
Giang Kiến Huy bất ngờ thấy Nhan Nhã Tịnh nắm cổ tay Lưu Thiên Hàn thì sốt ruột đỏ cả mắt.

Đây là tiểu tiên nữ anh ta kiếm về cơ mà, sao có thể bị gã cuồng bạo lực Lưu Cửu cướp đi được!
“Tiểu tiên nữ Nhã Tịnh, cậu ta là người xấu.

Đúng, đến chỗ anh đi, anh bảo vệ em!”
Nhan Nhã Tịnh nghe Giang Kiến Huy nói mà như không nhận ra, chỉ nhìn chằm chằm mặt Lưu Thiên Hàn cười ngây ngô.
“Anh đẹp trai, chúng ta có quen nhau không ấy nhỉ?”
Cao Bắc Vinh nghe Nhan Nhã Tịnh nói xong thì xém khiếp sợ rơi cả cằm.

Chị dâu Cửu say đến mức không nhận ra Lưu Cửu luôn ư?
Mặt Lưu Cửu âm trầm tột độ, trầm giọng đáp: “Ừ!”
“Anh đẹp trai, tôi biết ngay chúng ta từng gặp rồi mà.

Anh đẹp trai có bạn gái chưa thế?” Nhan Nhã Tịnh ghé sát tới trước mặt Lưu Thiên Hàn, vẻ mặt si mê..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK