Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 62

Sau đó sẽ cười nói, ha ha, đây chính là cái giá phải trả vì đã đắc tội với tôi!

Nhan Nhã Tịnh thầm giật mình, nỗ lực muốn xoa dịu mối quan hệ căng thẳng giữa cô và Lưu Thiên Hàn lúc này.

Cô cười đến nỗi khóe miệng giật giật: “Anh Lưu, tôi thật sự không thấy anh già đâu. Sao anh Lưu lại già được cơ chứ, anh Lưu tràn đầy sức sống, cực kỳ phong độ, trẻ trung có thừa! Đúng vậy, rất trẻ trung!”

Lưu Thiên Hàn vẫn nhíu chặt mày, tràn đầy sức sống? Cực kỳ phong độ?

Sao anh cảm thấy những lời này của cô vừa cứng nhắc vừa giả dối thế nhỉ?

Trong lòng còn khó chịu hơn!

Lưu Thiên Hàn vẫn đen mặt, không nói lời nào, như thể có người mắc nợ anh cả nghìn tỉ không bằng. Trái tim Nhan Nhã Tịnh càng đập mạnh hơn, hình như cô thật sự gây ra tội lớn với anh Lưu rồi!

Thôi bỏ đi vậy, nếu đã không dỗ dành anh Lưu được thì đổi chủ đề là tốt nhất.

Nhan Nhã Tịnh vừa thu dọn hộp thuốc vừa ra vẻ một bác sĩ hiền từ dặn dò Lưu Thiên Hàn: “Anh Lưu, anh sốt cao, nhớ phải uống thuốc đúng giờ. Nếu vẫn không hạ sốt thì ngày mai đến bệnh viện tiêm nhé.”

“Còn nữa, từ giờ nhất định phải chú ý, tuyệt đối không tắm nước lạnh thường xuyên. Ngâm mình trong nước lạnh cả một đêm, cho dù thân thể bằng sắt cũng không chịu nổi.”

“Tôi bị bỏ thuốc, buộc phải tắm nước lạnh.” Lưu Thiên Hàn như thể cậu học trò bị giáo viên khiển trách, ngoan ngoãn giải thích với Nhan Nhã Tịnh.

“Bị bỏ thuốc cũng không nhất thiết phải tắm nước lạnh! Anh hoàn toàn có thể giải quyết bằng cách khác!” Chẳng hạn như bảo cô châm cứu cho anh, tối hôm qua cô muốn châm cứu cho anh nhưng anh lại không chịu!

“Cô muốn tôi đi tìm phụ nữ bên ngoài sao?” Hai mắt Lưu Thiên Hàn híp lại đầy nguy hiểm, trên mặt rõ ràng rất không vui.

“Thật ra thì anh tìm phụ nữ bên ngoài để giải quyết cũng được.” Nhan Nhã Tịnh có gì nói nấy: “Mà theo lý thuyết thì anh tìm một người đàn ông cũng được, tối qua Cố Bắc Vinh còn lo anh sẽ…”

Nghĩ đến bộ dạng sợ sệt của Cố Bắc Vinh tối qua, Nhan Nhã Tịnh không nhịn được cười. Sự vui vẻ này bỗng chốc khiến cô không còn cảm thấy căng thẳng nhiều nữa.

Nhìn điệu bộ cười cợt của Nhan Nhã Tịnh, sắc mặt Lưu Thiên Hàn càng trở nên khó coi hơn.

Cô không chỉ nghĩ anh sẽ làm chuyện đó với heo nái mà bây giờ cô còn cho rằng anh sẽ nảy sinh ham muốn với đàn ông?

Lại còn là với Cố Bắc Vinh…

Nghĩ đến bộ mặt luôn treo nụ cười tươi rói của Cố Bắc Vinh, Lưu Thiên Hàn bỗng cảm thấy như vừa nuốt phải một con ruồi.

Có phải trong mắt cô, anh là người có thể “giải quyết” mọi lúc mọi nơi, chỉ cần có nữ giới ngay trước mặt là anh sẽ không kiềm chế nổi không?

Không đúng, trong suy nghĩ của cô, ngay cả nam giới anh cũng không kiềm chế nổi!

Anh ăn bừa ăn bãi đến thế sao?

Mặt Lưu Thiên Hàn hết xanh rồi tím, hết tím rồi lại xanh. Anh như thể nghiến răng nghiến lợi mà nói với Nhan Nhã Tịnh: “Tôi có bệnh sạch sẽ.”

Ý anh là, anh có bệnh sạch sẽ, không thể nào tùy tiện làm chuyện đó với phụ nữ hay heo nái, Cố Bắc Vinh thì lại càng không. Anh là người rất có nguyên tắc.

Nhưng anh không ngờ khi nghe câu này của mình, Nhan Nhã Tịnh lại có suy nghĩ khác.

Tay Nhan Nhã Tịnh run lên, hộp thuốc cũng xém chút nữa rơi xuống đất.

Anh có bệnh sạch sẽ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK