Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cô ta ấm ức nhìn Chiến Mục Hàng, nước mắt lã chã rơi xuống: “Mục Hàng, em thật sự không có đánh nó, anh phải tin em! Mục Hàng, tính cách của em anh biết mà, em làm sao có thể ăn hiếp một đứa trẻ chứ!”
Nói xong lời này, cô ta lại trừng mắt với Nhan An Mỹ ở trong lòng Chiến Mục Hàng và nói: “Cháu nói cho Mục Hàng biết, dì căn bản không có đánh cháu, là cháu đang hãm hại dì!”
Nhan An Mỹ co rúm lại, cô bé sợ hãi liếc nhìn Chiến Mục Hàng, sau đó hoảng hốt cúi thấp đầu.
“Ba, con...!dì ấy...!dì ấy không có đánh con, là tự con không cẩn thận vấp ngã, là con...!là con đang hãm hại dì...”
Giọng nói của Nhan An Mỹ càng lúc càng nhỏ, cuối cùng giọng nói của cô bé, gần như không nghe thấy được.
Lời này này của cô bé, mở miệng đều là nói cô bé hãm hại An Tình, nhưng ở trong mắt Chiến Mục Hàng, lại là cô bé chịu sự uy hiếp của An Tình, chỉ có thể tự mình gánh toàn bộ trách nhiệm.
Liếc nhìn Nhan An Mỹ bị dọa cho tái mét mặt mày, lông mày của Chiến Mục Hàng nhíu chặt lại.
Nghe thấy lời của Nhan An Mỹ, An Tình lại vô cùng đắc ý: “Mục Hàng, anh nghe thấy rồi đấy, nó thừa nhận rồi, là nó cố ý hãm hại em, em căn bản không có đánh nó! Mục Hàng, chúng ta quen nhau nhiều năm như vậy, em là con người như thế nào, lẽ nào anh không biết sao? Mục Hàng, xin anh hãy tin em có được không?”

“An Tình, tôi cũng luôn cho rằng tôi rất hiểu cô, nhưng bây giờ tôi phát hiện, tôi căn bản không biết cô là người như thế nào.” Chiến Mục Hàng khựng lại giây lát, sau đó nói: “An Tình, cô đánh đứa nhỏ, còn ép con bé thừa nhận là đang hãm hại cô, cô quả thật khiến tôi nhìn bằng con mắt khác!”
“Em không có!” An Tình không dám tin mà nhìn Chiến Mục Hàng, 5 năm trước khi cô ta hãm hại Tô Thu Quỳnh, anh ta cũng là đứng về phía cô ta vô điều kiện, cô ta thế nào cũng không ngờ, bây giờ anh ta lại không tin cô ta.
“An Tình, tôi sẽ cho người đưa cô trở về.” Ánh mắt của Chiến Mục Hàng lạnh lùng khóa chặt trên mặt An Tình: “Bên biệt thự Bán Sơn này, sau này không có chuyện gì thì cô đừng tới.”
“Mục Hàng, anh nói cái gì?!” An Tình sửng sốt tới mức trợn tròn mắt: “Anh...!anh đây là đang đuổi em đi sao?”
Tuy Chiến Mục Hàng luôn không muốn chạm vào cô ta, nhưng cũng chưa từng đuổi cô ta rời đi, anh ta bây giờ vậy mà vì hai đứa nhỏ không biết chui ra từ đâu này mà đuổi cô ta đi!
An Tình còn chưa từ trong cơn chấn động hoàn hồn lại thì tài xế của Chiến Mục Hàng đã tới, mời cô ta rời đi.
An Tình nhìn chằm chằm gương mặt của Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ, trong mắt cực kỳ hận.

Rời đi như vậy, đương nhiên là không cam tâm, nhưng cô ta biết rõ tính khí của Chiến Mục Hàng, lúc này nếu cô ta không đi, anh ta sẽ càng thêm ghét cô ta, cô ta chỉ có thể cắn răng rời đi.

Nhìn thấy biểu cảm ăn cứt của An Tình, trong lòng Nhan An Bảo và Nhan An Mỹ khỏi nói sảng khoái thế nào, cảm giác giúp dì Thu Quỳnh trả thù thật tốt.
Chiến Mục Hàng không giỏi biểu đạt tình cảm của mình, nhưng lúc này trong ánh mắt anh ta nhìn sang Nhan An Mỹ lại dịu dàng khó tả.
“An Mỹ, cô ta đánh con ở đâu? Còn đau không?”
“Ba, con không đau nữa.” Nhan An Mỹ hiểu chuyện lắc đầu, mẹ và dì Thu Quỳnh đều nói, Chiến Mục Hàng tàn khốc vô tình, tàn nhẫn khát máu, nhưng tại sao cô bé cảm thấy chú này không có xấu như vậy?
Nhan An Mỹ không khỏi nghĩ, dì Thu Quỳnh thích chú như vậy, nếu chú không có xấu xa như thế, có phải dì Thu Quỳnh còn có thể ở bên chú hay không?
Nhan An Mỹ đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ của mình, quản gia bỗng nhiên vội vàng chạy tới: “Cậu Chiến, cậu Lưu tới rồi, cậu ấy nói, cậu ấy nói cậu ấy tới đòi người!”
Quản gia vừa dứt lời, Lưu Thiên Hàn, Nhan Nhã Tịnh, Tô Thu Quỳnh đã đi vào phòng khách.
Khi Chiến Mục Hàng nhìn rõ mặt của Lưu Thiên Hàn, đầu của anh ta lập tức nổ oành một tiếng.
Lưu Cửu đã lên giường với vợ của anh ta!
Anh ta bị cắm sừng!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK