Mục lục
Nghe Bảo Boss Hàn Nghiện Vợ Lên Trời - Thanh Thanh Nhã Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 312

Trịnh Kiều cũng cho rằng ngày hôm nay Nhan Nhã Tịnh sẽ không thoát khỏi, chỉ là có làm sao cô ta cũng không ngờ rằng trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, dường như sau lưng Nhan Nhã Tịnh có mọc một con mắt, cô bỗng nhiên lại tránh qua một bên.

Mà bởi vì Cao Trúc nhào tới theo quán tính nên không thể thắng lại kịp thời, cô ta không thể khống chế bước chân mà cắm đầu vào hồ nhân tạo.

“Ùm!”

Trong hồ nhân tạo nổi lên một tầng bọt nước lớn, Cao Trúc vừa dùng sức vùng vẫy, vừa lớn tiếng gào lên: “Tôi không biết bơi.”

“Cứu với, cứu với.”

Trịnh Kiều bị tình huống này làm cho hoảng sợ, cô ta không ngờ là Cao Trúc ngốc đến nỗi không thể để Nhan Nhã Tịnh rơi xuống nước, ngược lại còn tự mình ngã vào trong hồ nước.

So sánh với vẻ hoảng hốt của Trịnh Kiều và Cao Trúc, Nhan Nhã Tịnh bình tĩnh hơn rất nhiều.

Trịnh Kiều đến cạnh hồ nhân tạo tìm cô, cô đã cảm thấy có điểm không bình thường, sau khi Trịnh Kiều nói đến câu muốn làm bạn với cô, cô càng cảm thấy buồn cười hơn.

Nói tóm lại, mọi chuyện xảy ra vào ngày hôm nay cô đều cảm thấy vừa ngây thơ lại buồn cười, nhất là lúc cô lơ đãng nhìn thấy Cao Trúc đang rón ra rón rén bước về phía bên này, cô lại càng cảm thấy hài hước hơn nữa.

Có đôi khi, Nhan Nhã Tịnh thật sự thắc mắc rằng cô chưa từng đắc tội với bọn người Dương Mai, Trịnh Kiều và Cao Trúc mà nhỉ? Nhưng mà người trên đời này lại kỳ lạ như vậy đó, mấy người bọn họ bởi vì lợi ích mà Nhan Vũ Trúc đã hứa hẹn, thế mà lại không tiếc làm tổn thương tính mạng của cô.

Kế hoạch hãm hại cô của bọn họ rất hèn hạ, thủ đoạn muốn hại chết cô lại càng quyết liệt hơn, cũng đủ tàn ác.

Không cần nghi ngờ, nếu như ngày hôm nay cô không chú ý đến động tác nhỏ của Cao Trúc, chắc chắn cô sẽ bị đẩy vào trong hồ nhân tạo rồi bị chết đuối.

“Cứu mạng, cứu mạng.”

Cao Trúc vẫn không ngừng vùng vẫy trong hồ nhân tạo, cô ta đã sặc mấy ngụm nước, Trịnh Kiều gấp không chịu được, vội vàng gọi điện thoại cho Phó Thạnh: “Đạo diễn Phó, cứu mạng với! Trúc bị Nhan Nhã Tịnh đẩy vào trong hồ nước, đạo diễn, mau cho người đến đây cứu Trúc đi.”

Nghe thấy Trịnh Kiều nói vậy, Nhan Nhã Tịnh không khỏi cười lạnh trong lòng. Trịnh Kiều này thật là, chẳng có lúc nào quên đi chuyện phải hãm hại cô trước đã.

Rất nhanh, Phó Thạnh liền dẫn theo mấy người trong đoàn phim chạy đến đây, thầy võ thuật trong đoàn biết bơi, anh ta nhanh chóng lao xuống nước cứu Cao Trúc lên.

Cao Trúc ở trong nước có hơi lâu, bây giờ đã hôn mê.

Thầy võ thuật cứu Cao Trúc lên thì đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm hô hấp nhân tạo cho Cao Trúc.

Thầy võ thuật là một chàng thanh niên lớn tuổi đã ngoài ba mươi, còn chưa có một mảnh tình vắt vai, nguyên nhân chủ yếu là do mặt thầy võ thuật bị ngọn lửa hủy hoại trong một vụ nổ.

Là một người đàn ông độc thân chưa từng yêu đương, giờ lại hô hấp nhân tạo cho một nữ minh tinh cũng được xem như là xinh đẹp, trong lòng kích động vô cùng, nhịn không được mà hô hấp nhân tạo cho Cao Trúc thêm vài lần.

Cao Trúc mở to mắt, lúc đối diện với gương mặt đó của thầy võ thuật, cô ta hét lớn rồi sau đó lại ngất đi.

Lúc Cao Trúc ngất xỉu, trong lòng cô ta chỉ có một suy nghĩ, đó chính là chắc chắn cô ta đã chết rồi, nếu không thì tại sao lại nhìn thấy quỷ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK