Mục lục
Long Thần Điện - Tháng Sáu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nhưng con trăn này sống dưới lòng đất đã lâu, rất hiếm khi mới thấy ra ngoài một lần, những người chuyên săn trăn muốn tìm ra nó cũng rất khó, chứ đừng nói đến việc bắt nó”.

“Thời gian càng dài, người ta đã tính ra được quy luật và thời gian xuất hiện của trăn mào gà, nếu như suy tính không sai, tối hôm nay chính là thời gian trăn mào gà xuất hiện”.

Diệp Vĩnh Khang nghiêng đầu nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy bên cạnh thành phố Đông Hải có một ngọn núi lớn ngập tràn sương mù, không khỏi hỏi: “Cho dù biết được thời gian thì sao, ngọn núi này lớn đến thế, ai mà biết được con trăn sẽ xuất hiện tại chỗ nào?”


Bác Hải khẽ lắc đầu: “Nếu người săn rắn đã tính được thời gian thì đương nhiên cũng sẽ tính được địa điểm, cậu nhìn về phía kia đi, có thấy khối đá lớn ngay giữa sườn núi không?”

“Dựa theo suy tính, khoảng từ tối nay đến rạng sáng mai, con trăn sẽ hoạt động xung quanh khu vực khối đá lớn đó”.


Diệp Vĩnh Khang tỏ ra kích động: “Nếu như cháu có thể lấy được mật của con trăn kia thì bác có đồng ý dùng Tử Kim Lan để trao đổi với cháu không?”

Bác Hải gật đầu đáp: “Đương nhiên rồi, có điều, cậu đừng mừng vội, tiếp tục nghe tôi nói hết đã”.

“Con trăn kia rất độc, độc tính của nó cũng không phải chuyện đùa, lại thêm trời sinh tính tình tàn bạo, những năm gần đây không biết có bao nhiêu người săn rắn chết trong tay nó rồi”.

“Nếu muốn lấy mật của con trăn này, thì một người hơi khó”.

“Một việc khó khăn khác đó là ai cũng có mục đích của mình mà cam nguyện trở thành kẻ mạo hiểm tính mạng”.

“Con trăn này lợi hại thế nào thì ai cũng biết, cho nên kẻ có gan vào núi nhất định không phải hạng bình thường”.



“Mà trăn mào gà thì cũng chỉ có một con, cho nên sau khi vào núi, điều đầu tiên cần đối mặt đó chính là loại người mang trái tim ác quỷ, không chừa thủ đoạn”.

“Dù là kẻ may mắn sống đến cuối cùng cũng chỉ có tư cách đánh một trận với trăn mào gà mà thôi”.

“Mà sức chiến đấu của trăn mào gà còn mạnh hơn những người đó nhiều, do đó dù tôi có cần túi mật kia đến đâu thì trước giờ cũng chưa từng nghĩ phải đi làm việc mà xác suất cơ hồ bằng không này”.

Bác Hải vừa dứt lời, Sở Phi Yến đột nhiên kiên quyết nói: "Bác Hải, cháu nhất định sẽ lấy được mật trăn!"

Bác Hải quay đầu lại, nhìn vẻ mặt kiên định của Sở Phi Yến, không khỏi lắc đầu ngao ngán, cười nói: "Cô gái, cô không nghe tôi nói gì vừa rồi sao?"

"Cháu nghe rất rõ!"

Sở Phi Yến cắn môi nói: "Cháu không quan tâm khó khăn thế nào, nhưng bây giờ đây là cách duy nhất để cứu ông nội, dù sao cháu cũng phải thử!"

Cô gái nóng nảy nói xong liền xoay người đi về phía cửa.


"Phi Yến, chờ một chút!"


Diệp Vĩnh Khang kịp thời gọi cô ấy lại, sau đó nhìn về phía bác Hải nói: "Bác Hải, hôm nay không lên núi không được".


"Nhưng tôi nghĩ nếu bác Hải đã nghiên cứu rất kỹ về con trăn mào gà thì tôi nghĩ chắc bác cũng đã nghĩ đến biện pháp đối phó với nó rồi".



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK