Mục lục
Long Thần Điện - Tháng Sáu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai con người này tương đương với hai bức tường lớn bằng thép ở hai phía Nam Bắc của đường biên giới!

Kể từ khi hai người họ trấn giữ hai đầu biên giới này, họ đã chiến đấu trong hàng chục trận chiến, không có lần nào là thất bại!

Hơn nữa chiến thắng nào cũng rất hoành tráng, họ đánh trận như những kẻ điên vậy, bất luận là ai, chỉ cần làm loạn ở biên cương, nhất định sẽ lọt vào sự đuổi cùng gϊếŧ tận của hai người này!


Thủ tướng trước đây, trước các thế lực thù địch quấy rối biên giới, về cơ bản sẽ áp dụng thế trận phòng ngự phản công, đánh bại đối thủ xong là được rồi.

Nhưng Lôi Ngàn Tuyệt với Lục Phong Thần thì khác, ngoài việc đánh bại đối phương, họ còn truy đuổi xuyên biên giới, dù truy đuổi tới đâu cũng phải diệt sạch kẻ thù!


Những thế lực không thành thật ở biên giới trước đây, giờ khi nghe tên hai người này đều không khỏi run lẩy bẩy.

Thậm chí còn trực tiếp ra lệnh, đội chịu trách nhiệm tuần tra biên giới, tất cả mọi người đều phải tháo đạn ra khỏi súng, chỉ ở đó làm ra vẻ thế thôi.

Bởi nếu chẳng may có người không cẩn thận cướp cò, hai kẻ tàn nhẫn này sẽ không nghe bất cứ lời giải thích nào đâu, sẽ tấn công điên cuồng và buộc kẻ đứng đầu gây ra chuyện phải đưa ra lời xin lỗi công khai trên toàn thế giới.

Nếu không, sẽ bị đuổi cùng gϊếŧ tận, diệt tận gốc, không còn lại gì!

Hai người mắt nhìn thẳng, ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước nhanh thẳng đến cửa một phòng trà ở bên cạnh sảnh, nhẹ nhàng gõ cửa.



"Mời vào".

Một giọng nói lười biếng phát ra từ bên trong.

Khi hai người nghe thấy giọng nói này, trên mặt đều toát ra vẻ hưng phấn và vui mừng không kìm chế được, ánh mắt thậm chí còn hơi ửng đỏ.

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng họ cũng đã gặp được người đàn ông này rồi!

Trong phòng trà, trên một chiếc ghế tựa bằng hoa tử đằng, một thanh niên ăn mặc giản dị, tướng mạo thường thường, đang tựa vào đó, nhắm mắt dưỡng thần.

"Lôi Ngàn Tuyệt, Lục Phong Thần, bái kiến Điện Chủ!"

Cả hai quỳ rạp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì phấn khích.


Diệp Vĩnh Khang chậm rãi nhướng mi, khoát tay với hai người, cười nói: "Đứng dậy đi, hai người làm việc rất được đấy. Khi tôi còn ở nước ngoài cũng nghe được danh tiếng của hai người".


"Tôi cũng biết một chút về những việc mà hai người đã làm, làm rất tốt, coi như không làm tôi mất mặt".





Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK