Mục lục
Long Thần Điện - Tháng Sáu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Chồng à, không phải hôm nay anh mua quà cho mẹ chúng ta sao? Mau lấy ra đi!"

Người mặc vest vội vàng lấy trong túi ra một chiếc hộp, mở ra, bên trong là một mặt dây chuyền bằng ngọc bích trong vắt.

"Mẹ, tháng sau sinh nhật mẹ. Đây là quà sinh nhật con chuẩn bị trước cho mẹ. Mẹ có thích không?"


Người đàn ông mặc vest đưa chiếc hộp qua.

Khóe miệng Vương Diễm Lệ nhếch lên: "Cái này đẹp quá, ai da, con đúng là hoang phí mà, một viên đá nhỏ như vậy cũng phải có giá hơn tám mươi nghìn tệ đấy!"


Chu Tiểu Lan vội vàng nói: "Mẹ cứ nhận đi, hơn tám mươi nghìn tệ đối với chúng ta không là gì cả".

"Hơn nữa chúng ta cũng không giống một số người. Tám mươi nghìn tệ là một con số trên trời đối với họ".

Vương Diễm Lệ không ngừng gật đầu: "Cho dù có tiền cũng không thể vung tay nhiều như vậy được. À mà, Hoa Phương, tôi nhớ ngày sinh nhật của chúng ta hình như là cùng tháng".

"Con gái và con rể đã chuẩn bị quà cho bà chưa? Lấy ra xem nào".

Trương Hoa Phương sa sầm mặt mày: "Bà cũng biết tháng sau rồi, chúng tôi không có thói quen chúc trước, hơn nữa chúc trước không may mắn, mang ý nghĩa chết sớm!"

"Ha haha ha, Hoa Phương, bao nhiêu tuổi rồi mà bà vẫn mê tín phong kiến thế à".



"Thật ra, tôi cũng biết điều kiện gia đình của bà, con gái và con rể của bà chắc cũng sẽ không mua nổi món gì ra hồn đâu".

"Nhưng đắt không bằng hiếu. Mặc dù đẳng cấp của các người chắc chắn không thể bằng đẳng cấp của chúng tôi, cho dù là hàng vỉa hè thì cũng phải chuẩn bị vài món chứ”.

"Đúng không, cháu gái, cháu rể?"

Khi nói những lời này, trong lòng Vương Diễm Lệ vô cùng sảng khoái.

Trước đây khi bà ta và Trương Hoa Phương ở cùng một đơn vị, Trương Hoa Phương cho dù là điều kiện gia đình hay khả năng làm việc cũng đều hơn bà ta, khiến bà ta rất khó chịu.

Giờ con gái bà ta đã tìm được một người giàu có, gia đình làm công trình xây dựng, tài sản ít nhất cũng phải vài triệu, cuộc sống của bà ta lập tức phất lên nên mỗi lần nhìn thấy Trương Hoa Phương, lại phải cà khịa vài câu.

Trương Hoa Phương tức giận đến cắn sắp gãy hết răng rồi, hai năm qua không biết bản thân đã nhận bao nhiêu xỉa xói của Vương Diễm Lệ.


Nhưng lại không thể làm gì, thực lực gia đình quả thực lù lù ra đó, bản thân đúng là lực bất tòng tâm, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.


"Mẹ, Huyền Trúc và con cũng đã chuẩn bị trước quà sinh nhật cho mẹ".


Đúng lúc này, Diệp Vĩnh Khang đột nhiên lên tiếng.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK