Mục lục
Long Thần Điện - Tháng Sáu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở Phi Yến phấn khích nói: “Anh Diệp, anh học võ từ đâu vậy? Thật lợi hại, có thể dạy tôi vài chiêu không...”

Sở Phi Yến đang khoa tay múa chân nói chuyện hưng phấn, đột nhiên khựng lại như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói: “À, anh Diệp, hãy nghe lời tôi, bây giờ lập tức rời khỏi Đông Hải, càng nhanh càng tốt!”

Diệp Vĩnh Khang nghi ngờ hỏi: “Vì sao?”

Sở Phi Yến lo lắng nói: “Bà cô vừa nãy không phải là người dễ động vào đâu, đó là cô cả nhà họ Hoàng đấy, còn là một người phụ nữ vô cùng độc ác”.


“Hơn nữa, nhà họ Hoàng còn có thế lực lớn ở Đông Hải, có thể coi là hoàng đế nơi này, nếu để bọn họ bắt được thì anh chết chắc!”

Diệp Vĩnh Khang thấy Sở Phi Yến còn lo lắng hơn mình, đôi môi nứt nẻ của anh khẽ nở nụ cười.


Cô gái này rất thẳng thắn, đanh đá, nhưng lại rất chân thành và lương thiện.

Lần đầu gặp mặt, anh đâm vào đuôi xe đối phương, người ta không những không tính toán mà ngược lại còn đưa thẻ và tiền cho anh.

Tính cả lần này cũng chỉ mới là lần thứ hai gặp mặt, cả hai thậm chí còn không biết tên nhau, vậy mà cô gái này dám chắn lưỡi dao bảo vệ anh.

Không ngờ trong xã hội vật chất ngày nay còn có một cô gái khí chất chân chính như vậy.

Diệp Vĩnh Khang nhìn chằm chằm vào bình thủy tinh trong tay cô gái, con rắn nhỏ màu đỏ bên trong đang ngóc đầu dậy, lè cái lưỡi đỏ nhỏ.

“Nếu nhà họ Hoàng đó đáng sợ như vậy thì cô còn tranh thứ này với bọn họ làm gì, đây là thú cưng sao?”



Diệp Vĩnh Khang tò mò hỏi.

Nói đến chủ đề này, Sở Phi Yến cúi đầu nhìn con rắn nhỏ trong chai thủy tinh, khẽ thở dài nói: “Tôi thật sự không còn cách nào khác nữa. Bệnh của ông nội tôi càng ngày càng nặng, sắp không qua khỏi rồi”.

Diệp Vĩnh Khang sững sờ, chỉ vào con rắn đỏ nhỏ: “Thứ này có thể chữa khỏi bệnh cho ông nội cô sao?”

Sở Phi Yến lắc đầu.

“Con rắn đỏ nhỏ này quả thực là một loại dược liệu quý hiếm, nhưng không thể chữa khỏi bệnh cho ông tôi”.

Tôi muốn đem nó đi tìm một người, nghe nói trong tay người đó có cỏ tiên, tiên khí trong loại cỏ tiên đó có thể chữa khỏi bệnh cho ông tôi”.

Diệp Vĩnh Khang nghe xong khẽ mím môi, ân cần nhắc nhở: “Này cô gái, tôi có thể hiểu được tâm trạng muốn chữa khỏi bệnh cho ông nội cô, nhưng cũng không thể tin mọi chuyện được”.

“Trên đời này làm gì có cỏ tiên chứ, cô đừng để bị người ta lừa”.

“Không, có cỏ tiên thật đấy!”


Sở Phi Yến kiên định nói: “Tôi không chỉ chắc chắn trong tay người đó có cỏ tiên, mà tôi còn biết loại cỏ tiên đó chính là Tử Kim Lan trong truyền thuyết!”


“Tử Kim Lan!”


Diệp Vĩnh Khang nghe thấy ba chữ này, cơ thể đột nhiên run lên, nắm lấy vai đối phương, kích động nói: “Cô nói thật sao?”



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK