Mục lục
Long Thần Điện - Tháng Sáu (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Triệu Đại Lực không khách sáo, cẩn thận cầm lấy đồng hồ đeo tay, mừng rỡ như lấy được bảo vật vô giá.

Ngay khi Triệu Đại Lực chuẩn bị lên xe, cách đó không xa đột nhiên vang lên mấy tiếng ‘ầm ầm’, xen lẫn vài câu chửi bới.

"Có người đánh nhau!"

Nghe thấy động tĩnh, cả người Triệu Đại Lực lập tức như bị chích máu gà, không nói không rằng chạy về hướng phát ra âm thanh.

Diệp Vĩnh Khang sững sờ đứng tại chỗ: "Người này thích hóng drama vậy sao?"


Lâm Tĩnh cũng lắc đầu cười khổ: "Chúng ta cũng đi xem một chút đi, đừng để cho anh ta dính vào rắc rối".

Mặc dù suy nghĩ của Triệu Đại Lực khác với người bình thường, còn ngờ nghệch, nhưng người này lại thẳng thắn và bộc trực, không làm người ta thấy ghét bỏ.

Hai người đi về hướng phát ra âm thanh, cạnh bãi đậu xe có một bồn hoa, đằng sau là một nhóm thanh niên ăn mặc sành điệu, có cả nam lẫn nữ.


Triệu Đại Lực đứng bên cạnh, phấn khích xoa tay.

"Đại Lực, có chuyện gì vậy?"

Lâm Tĩnh nghi ngờ hỏi.



Triệu Đại Lực hưng phấn nói: "Đánh nhau, bọn họ hình như là tranh giành chỗ đậu xe".

"Vậy thì tại sao anh lại kích động như vậy?"

Diệp Vĩnh Khang hỏi.

Mặt Triệu Đại Lực đỏ bừng nói: "Đánh nhau, sao lại không hưng phấn được, hai người không thích xem đánh nhau sao?"

Diệp Vĩnh Khang xoa xoa thái dương không nói nên lời, hoàn toàn không hiểu được suy nghĩ của Triệu Đại Lực, tại sao lại kích động khi người khác đánh nhau chứ?

Nhưng nhìn bộ dạng của Triệu Đại Lực như này, đoán chừng nếu không xem hết trận này có khi anh ta sẽ không rời đi đâu, vì vậy Diệp Vĩnh Khang và Lâm Tĩnh không còn cách nào khác đành phải khoanh tay đợi."Còn ai nữa?"

Bên cạnh bồn hoa, có một thanh niên tóc vàng, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt kiêu ngạo.

Phía sau hắn chỉ có năm sáu người nữa, nhưng đối phương lại có mười mấy người, mà bên vài người này người nào người nấy mặt mũi đều bặm trợn, rõ ràng bên mười mấy người kia hiển nhiên đang gặp bất lợi.

"Mẹ nó, đứa nào dám phách lối thế?"

Đúng lúc này, một người đàn ông vóc dáng cường tráng mặc vest vội vàng bước tới, xem ra hắn là người được mười mấy người kia mời đến giúp đỡ.

"Anh Thụy!"

Khi mười mấy người kia nhìn thấy người này, họ đều kính cẩn chào hỏi như bắt được cọng rơm cứu mạng.



Người đàn ông được gọi là anh Thụy bước tới và nhìn tên thanh niên tóc vàng: "Mày là thằng đánh anh em tao à?"

Tên thanh niên tóc vàng vẻ mặt khinh thường: "Sao, muốn ra mặt giúp bọn nó à?"

"Thằng nhãi tóc vàng, mày biết anh ấy là ai không?"

Trong số hơn chục người kia, một người nhìn chằm chằm tên thanh niên tóc vàng và chỉ vào chiếc áo ba lỗ, nói: "Nhìn cho rõ đi, đây là quán quân của giải đấu Sanda năm ngoái. Biết rồi thì nên tranh thủ quỳ xuống dập đầu đi!"

"Ha ha ha ha!"

Nhưng tên thanh niên tóc vàng nghe đến danh hiệu, không hề sợ hãi mà còn cười rộ lên: "Cái cuộc thi tôm tép đó mà cũng dám nói ra à? Còn quán quân của giải đấu cơ à, có mà quán quân thiểu năng thì có!"

"Muốn chết à!"

Tên đàn ông mặc áo ba lỗ nổi giận, cả người vọt tới, hét lên một tiếng, hung hăng tung ra một cú đá ngang cao.


Có thể thấy, người này quả nhiên có biết vài chiêu đấm đá, chiêu đá ngang cao này không chỉ uy lực mà còn nhanh như chớp, nếu trúng phải thì sẽ nằm ngay đơ tại chỗ ngay.


Tuy nhiên, tên tóc vàng không hề biến sắc, ngửa cổ ra sau để tránh đòn rồi nghiêng người bước lên phía trước, đấm hai phát vào mặt đối phương.


Sau đó hắn bước tới nắm lấy tóc của đối phương rồi kéo mạnh xuống, đồng thời đột ngột nâng đầu gối lên.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK