Chap 25
Không nghĩ ngợi gì nhiều, Á Hiên đi đến cướp phăng luôn cái điện thoại từ trong tay Diệu Văn rồi còn không quên lườm lườm liếc liếc anh một cái.
Cậu mở điện thoại ra thì thấy một cuộc gọi lúc hơn 7 giờ, là cuộc gọi vừa đến lúc nãy.
Người gọi lại chẳng ai khác lại là anh họ Chân Nguyên của cậu.
Bây giờ cậu không còn dự cảm gì nữa mà là đang chắc chắn có điều không lành sắp sảy ra rồi.
Á Hiên nuốt nước bọt xuống rồi chầm chậm quay người lại nhìn Diệu Văn.
🐺: Thân thiết quá nhỉ? "Tình iu siu to khổng lồ của Hin Hin" đồ, "tiểu Tống" đồ, "tiểu Hiên Hiên" đồ ha.
Nói xong rồi Diệu Văn đứng dậy đi luôn, còn không quên mạnh tay mà đóng cửa cái rầm.
Nội tâm Á Hiên lúc này đang gào thét. Nhà cháy không còn một cái gì mà Chân Nguyên ca ca còn vô tình nhảy vào hốt luôn cả đống tro tàn đó đi. Trời ơii.
Nhưng như vậy thì cũng chẳng phải rất tốt sao..?
Dù gì cậu cũng chẳng muốn dây dưa không dứt mãi với Diệu Văn thế này, tội cậu, tội cả Á Xuân em gái cậu.
Hay là bây giờ mượn Chân Nguyên ca ca để dứt khoát một lần luôn cho đỡ khổ.
Càng ở đây lâu thì lại càng khó để rời đi khỏi căn nhà này, khỏi Diệu Văn bởi cậu lại yêu Diệu Văn thêm một chút nữa rồi. Hazzzz..
Á Hiên bấm số rồi gọi lại cho Chân Nguyên.
🐿: Alo, tiểu Hiên em bị làm sao vậy chứ? Nãy anh gọi không trả lời rồi còn tắt máy ngang nữa? Chuyện gì sảy ra?
🐟: Trương ca đừng có lo, em không sao, không sao hết á. Mà mới sáng sớm tinh mơ anh gọi em có chuyện gì thế?
🐿: Chuẩn bị quần áo rồi gửi địa chỉ, anh mày đưa đi ăn sáng rồi anh em mình đi chơi tiếp. Hôm qua chơi chưa đã xíu nào.
🐟: Cuối cùng sau hơn chục năm trời thì ông anh già này của em cũng đã biết quan tâm em rồi. Cảm lạnh.. à lộn cảm động quá đi mất thoii.
🐿: Mày đừng nhây nữa. Có nhanh lên không, xíu nữa tao táng cho u đầu.
🐟: Đấy đấy, vừa mới khen xong lại đâu vào đó rồi.
🐿: Nhanh lên.
🐟: Được rồi, được rồi. Em cúp rồi gửi địa chỉ luôn đây, không giận nữa.
Á Hiên không chần chừ mà gửi luôn địa chỉ nhà Diệu Văn cho Chân Nguyên. Cậu vẫn thản nhiên mà đi đến tủ quần áo chọn một bộ thật ấm mà mặc.
Giờ không mặc quần áo ấm thì làm sao mà chịu nổi cái tiết trời lạnh giá khắc nghiệt ở Bắc Kinh dịp cuối năm. Không khéo ra đến đường lại đông thành tảng băng thì hỏng bét.
Đúng 10 phút sau Chân Nguyên có mặt ở trước cổng Lưu gia. Á Hiên vội vội vàng vàng chạy ra rồi chui tọt vào xe Chân Nguyên mà ngồi.
🐿: Làm gì mà chạy thục mạng như bị ma đuổi vậy hả?
🐟: Lạnh sắp chết em rồi đây này ông anh già ơi.
🐿: Lâu lâu mới về lại Trung Quốc mà xui xui chọn ngay cái dịp cuối năm để về.
🐟: Ha ha ha, 10 năm rồi đấy Trương ca à. Em mà đi đâu lâu như vậy chắc em nhớ quê đến phát điên luôn mất.
🐿: Đúng, đúng. Lúc anh ở Mĩ thật sự rất rất nhớ Bắc Kinh và cả Trùng Khánh nữa.
🐟: Thôi thôi thôi thôi, không nói chuyện này nữa. Đi ăn đi, em đói lắm rồiii.
🐿: Được gòi, đi hoiii.
🐟: Géc gô.
Nói rồi chiếc xe của Chân Nguyên phóng đi luôn.
Diệu Văn từ nãy đến giờ đứng nhìn từ trên cửa sổ từ phòng khách xuống. Anh rất muốn nhìn thấy được gương mặt của nam nhân kia nhưng chẳng nhìn rõ được.
Mặc dù không biết bọn họ nói cái gì nhưng lại cảm thấy 2 người họ vô cùng thân thiết. Điều đó khiến Diệu Văn rất khó chịu.