Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (full) - Dị bản
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 986

“Mẹ, mẹ tìm con có việc gì không?”

“Người phụ nữ vừa rồi là thế nào? Cô ấy nói mình là vợ con, đã muộn thế này hai đứa còn ở cạnh nhau, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Mục Chỉ Huyên tức giận chất vấn.

“À… thì là vợ con đấy… chẳng phải mẹ bảo con lấy cô ấy à?”

Quan Triều Viễn cũng không biết giải thích thế nào.

“Mẹ bảo con cưới cô ấy nhưng không bảo con… Tiểu Viễn, rốt cuộc chuyện của hai đứa là thế nào? Bắt đầu sống chung với nhau rồi à?”

“Ờm… rốt cuộc mẹ tìm con có việc gì không?”

Quan Triều Viễn đánh trống lảng một cách cứng nhắc.

“Mẹ đang hỏi con đấy, rốt cuộc chuyện của hai đứa là thế nào?”

“Mẹ, thế nào là thế nào, con cũng lấy cô ấy rồi, đương nhiên là phải sống với nhau chứ.”

“Con hồ đồ quá đấy, Tiểu Viễn!”

Mục Chỉ Huyên biết con trai mình đã trưởng thành, cũng có nhu cầu sinh lý, giải quyết nhu cầu sinh lý thì được nhưng tuyệt đối không thể yêu đương!

Bây giờ chưa phải là lúc để anh có thể yêu đương.

“Mẹ, chuyện của con mẹ đừng quan tâm, bây giờ bọn con hạnh phúc lắm. Thế rốt cuộc mẹ tìm con có việc gì?”

“Con trở về cho mẹ ngay lập tức!”

“Mẹ, có phải mẹ lại nhớ con rồi không? Nhưng mà dạo này con hơi bận, chờ con xử lý xong công việc thì con…”

Quan Triều Viễn vẫn ăn nói khôi hài như cũ, anh vốn định lừa gạt cho qua, nhưng không ngờ lần này lại không có tác dụng với Mục Chỉ Huyên.

“Khỏi làm trò đấy với mẹ, mẹ muốn con trở về ngay lập tức! Nếu không mẹ sẽ bảo bố đến tìm con, con tự nghĩ đi!”

Mục Chỉ Huyên cúp máy cái rụp.

Quan Triều Viễn thờ dài thườn thượt.

Lần này mẹ mình nổi giận thật rồi, từ nhỏ đến lớn Mục Chỉ Huyên đều vô cùng cưng chiều anh, rất ít khi nổi giận với anh.

Lần này khó đối phó thật rồi, xem ra anh cần phải trở về một chuyến.

Quan Triều Viễn trở lại phòng ngủ, Tô Lam lập tức tiến lên.

“Sao rồi? Có phải mẹ anh giận em không?”

Tô Lam thấp thỏm đã lâu.

“Không, sao mẹ lại giận em được chứ? Đừng suy nghĩ lung tung, ngủ đi.”

Quan Triều Viễn xoa đầu Tô Lam.

“Không giận thật à? Em nói chuyện với bà ấy không khách sáo gì hết, em còn tưởng… giọng bà ấy nghe trẻ lắm…”

Tô Lam xoa tay, vẫn cảm thấy lo lắng.

“Mẹ anh không dễ dàng tức giận vậy đâu. Anh đã giải thích rõ ràng với mẹ rồi, em yên tâm, mẹ sẽ không giận em đâu.”

“Ồ.”

Bấy giờ Tô Lam mới yên lòng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK