Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (full) - Dị bản
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2858

Anh mau chóng gọi vào dấy số của Lục Anh Khoa: “Tô Lam chạy khỏi biệt thự, anh lập tức điều động mọi người đi tìm, có tin tức gì báo ngay cho tôi biết.”

Ở đầu dây bên kia, Lục Anh Khoa vốn đang nghỉ ngơi, nhưng khi nhận được điện thoại của Quan Triều Viễn, cả người nháy mắt tỉnh táo lên: “Vâng, ông chủ.”

Sau khi cúp máy, anh ta mới hồi thần: đêm hôm khuya khoắt chạy ra khỏi biệt thự, không phải là bỏ nhà đi bụi sao?

Với người có tính cách như mợ chủ, nếu.

không phải ông chủ làm ra chuyện gì đó quá đáng, cô tuyệt đối không có khả năng bỏ nhà đi bụi.

Lục Anh Khoa chưa kịp mặc quần áo đã vội gọi điện, anh ta gần như điều động toàn bộ những người có thể sai bảo trong thành phố Ninh Giang đi tìm người hết.

Tối hôm nay đã định sẵn là một đêm không ngủ.

Quan Triều Viễn khởi động chiếc.

Rolls-Royce, anh gần như đã chạy khắp hang cùng ngõ hẻm ở thành phố Ninh Giang Lục Anh Khoa cũng mang theo người hầu như sắp lật tung cả thành phố Ninh Giang lên, nhưng vẫn không tìm thấy chút dấu vết nào của Tô Lam.

Lâm Thúy Vân, Tân Chi Dạng, Hoa Đông, Phương Trí Thành, ông Lê…..

Chỉ cần là nơi anh có thể nghĩ ra, đều tới đó xới tung lên tìm một lần.

Thậm chí ngay cả nhà của Khúc Thương Ly cũng bị Quan Triều Viễn dẫn người tới tìm, thiếu điều không đào ba tấc đất nhà người ta lên thôi.

Nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì như trước.

Sáng sớm hôm sau, Lục Mặc Thâm và Tân Tấn Tài cùng nhau tới trước cửa biệt thự núi Ngự Cảnh.

Bọn họ tiến vào phòng khách, đập vào mắt là bộ dạng suy sụp ngồi trên sô pha, một tay chống trán của Quan Triều Viễn,.

Rõ ràng anh chỉ đang im lặng ngồi ở chỗ kia, nhưng mỗi người bước vào đều có thể cảm nhận được một hơi thở cực kỳ thô bạo.

Lục Mặc Thâm đi vào: “Một chút manh mối cũng không tìm được sao?”

Tân Tấn Tài cũng nhíu mày: “Theo như sự hiểu biết của em với chị dâu, nếu không phải anh hai làm ra chuyện gì khiến trời đất phẫn nộ với chị ấy, chị ấy tuyệt đối sẽ không làm ầmï tới độ bỏ nhà đi. Anh hai, anh nói thật cho em biết, anh đã làm cái gì..”

Tân Tấn Tài còn chưa dứt lời đã nhìn thấy tay của Quan Triều Viễn giật giật, đầu cũng ngẩng lên theo.

Cả một buổi tối anh không hề chợp mắt, dưới hốc mắt hiện lên màu xanh đen, con ngươi giăng đầy tơ máu, ngay cả áo sơ mi vẫn còn dấu vết bị mưa xối ướt tối qua.

Tân Tấn Tài nhịn không được rụt khóe miệng: phải biết rằng, anh hai nhà bọn họ là người có thói ở sạch vô cùng nghiêm trọng, chỉ cần đồ trên người bị bẩn một chút thôi đã phải lập tức thay mới. Nhưng bây giờ thì sao… nhìn bộ dạng này của anh, xem ra đã phải chịu đả kích rất lớn!

Một bụng lời nói như bị nghẹn lại trong họng, Tân Tấn Tài chợt thấy hơi hụt hơi.

Hốc mắt Quan Triều Viễn phiếm hồng, anh luống cuống nhìn thẳng phía trước, nhưng thanh âm lại lạnh lẽo như băng: “Cô ấy phát sốt, tôi còn…… Ép buộc cô ấy”

Lục Mặc Thâm không biết nói gì chỉ có thể đỡ trán.

Lúc này Tân Tấn Tài làm sao có thể nhịn cơn giận xuống nữa: “Anh hai, rốt cuộc anh có bị điên không thế? Mấy ngày hôm trước chị ấy vì anh mà phải vào viện kiểm tra, bác sĩ không phải đưa cho anh cái gì mà báo cáo.

kiểm tra sức khỏe sao, chẳng lẽ anh không đọc hả? Chị ấy bị bệnh, anh còn ép chị ấy?

Một lần hay là hai lần?”

Lục Mặc Thâm híp đôi mắt đào hoa lại, nheo mắt nhìn khuôn mặt tối sầm của Quan Triều Viễn : “Chỉ sợ không phải một hai lần đi.”

Đôi tay Quan Triều Viễn chọt siết chặt lại, sau đó giọng nói như thoát ra từ kẽ răng: “Nhớ không rõ.”

“Đậu mè, anh hai, anh có lâm không vậy?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK