Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (full) - Dị bản
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 726

“Lần trước con đã tiết lộ với cô ấy rằng Quan Triều Viễn là ma cà rồng nhưng Tô Lam hoàn toàn không tin, hơn nữa cô ấy đã yêu Quan Triều Viễn. Chuyện này quả thực có chút nan giải.”

Lại là vì tình yêu… “Người chị số khổ của bố cũng qua đời chỉ vì yêu một tên đàn ông không nên yêu, nhất định không thể để cháu gái bố giẫm lên vết xe đổ của mẹ nó!”

“Bố nuôi, vậy thì phải bàn bạc kỹ lưỡng về vấn đề này, con còn cần thêm tài liệu về ma cà rồng để Tô Lam tự mình kiểm chứng, từ đó tránh xa Quan Triều Viễn. Đây là cách an toàn nhất.” Hoắc Vũ Long suy xét một lát rồi tiếp lời.

“Ngọc Nhi, con đợi bố một lát.” Hoắc Vũ Long ra khỏi phòng rồi trở về phòng ngủ, một lúc sau thì quay lại, ông đưa một chiếc chìa khóa cho Giản Ngọc.

“Ngọc Nhi, bố của bố cũng đam mê đồ cổ, trước đây ông ấy đã sưu tầm rất nhiều sách cổ cũng vì muốn tham khảo tài liệu về ma cà rồng. Sau khi ông ấy qua đời, bố đã niêm phong căn phòng đó lại, dù sao thì sách đã rất cũ rồi nên không thể chịu sự lật mở nhiều lần.”

Giản Ngọc nhìn chiếc chìa khóa trong tay, anh ta đã hiểu ý của Hoắc Vũ Long. “Con cứ thoải mái đọc và tra cứu đi, không phải lo rằng sẽ làm hỏng những cuốn sách đó đâu. Ngoài ra bố còn có một tài khoản thư viện Mỹ, nói không chừng nước ngoài

cũng sẽ có nghiên cứu về lĩnh vực này, con có thể tra cứu xem sao” Đương nhiên Giản Ngọc sẵn lòng làm việc đó rồi. “Ngọc Nhi, bố giao cho con đi làm việc này day.”

“Bố nuôi đã tin tưởng con như vậy nên đương nhiên con sẽ cố gắng làm, nhưng càng ít người biết về chuyện ma cà rồng thì càng tốt.”

“Con yên tâm đi, bố biết quan hệ giữa lợi và hại trong đó mà. Chỉ có bố và con biết chuyện này, bố sẽ không nói với người thứ ba.” Bấy giờ Giản Ngọc mới yên tâm.

Tại thành phố Z. Vào lúc bốn năm giờ, từng tiếng pháo nổ vang lên bên ngoài, vì tình trạng ô nhiễm không khí khá nghiêm trọng nên mấy năm gần đây chỉ cho phép đốt pháo vào dịp tết, còn thời điểm khác thì không. Tiếng pháo đã đánh thức mọi người đang say giấc. Tô Lam bị đánh thức, có dụi mắt đẩy Quan Triều Viễn đang nằm bên cạnh.

“Nên dậy rồi” Quan Triều Viễn hừ một tiếng, ôm cả người Tô Lam vào trong lòng. “Mới mấy giờ chứ? Ngủ thêm một lát”

“Hôm nay đã sang năm mới rồi, phải dậy sớm, lát nữa tất cả mọi người đều dậy mà hai chúng ta vẫn nằm ngủ thì xấu hổ lắm” Tô Lam vừa ngáp vừa nói.

“Biết vậy không tới cho rồi. Cứ ở trong nhà chúng ta, muốn ngủ đến mấy giờ cũng được.”

Quan Triều Viễn mở mắt ra nhìn Tô Lam trong lòng, anh lập tức dựa lại gần và hôn cô một cái. “Được rồi, mau dậy thôi!”

Cả hai vội vàng rời giường. Đám trẻ bị người lớn thúc giục nên mới dậy, sau khi rời giường, cả đám đều rất có tinh thần.

“Cung hỉ phát tài, mọi người lì xì đi ạ!” Bọn trẻ bắt đầu đi xin lì xì khắp nơi. Tô Lam cũng lấy tiền lì xì mà mình đã chuẩn bị ra, mặc dù cô còn trẻ nhưng có vai về lớn nên vẫn phải lì xì. Người dậy muộn nhất nhà là Mục Nhiễm Tranh.

“Nhiễm Tranh, sao con lại bước ra từ phòng Lung Lung?” Dưới mắt Mục Nhiễm Tranh có quầng thâm, vừa nhìn đã biết là ngủ không ngon.

“Anh trai nhất quyết đòi ngủ với con! Có lẽ là buổi tối ngủ, anh ấy sợ!” Mục Nhất Lung không chút do dự mà bán đứng Mục Nhiễm Tranh. “Làm như anh còn lạ em lắm vậy, nằm ngủ mà hết nói mớ lại nghiến răng! Phiền chết đi được!”

Mồng một Tết, Mục Nhiễm Tranh vừa dậy đã bực bội.

“Đã lớn chừng này rồi còn dậy muộn nhất nhà, thế mà con còn vô lý! Mau đi chúc Tết đi! Đừng quên chú thím con đấy!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK