Mục lục
Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi (full) - Dị bản
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 585

“Tiêu Mạch Nhiên đang định mở miệng, liền nhìn rõ người đàn ông trước mặt.

Quan Triều Viễn cũng sững sờ.

Vậy mà lại là Tiêu Mạch Nhiên!

“A… A Viễn? Anh… Anh…”

Giây phút nhìn thấy Quan Triều Viễn , thậm chí Tiêu Mạch Nhiên còn nghỉ ngờ mình xuất hiện ảo giác!

Sao anh lại ở đây?

Sao anh lại xuất hiện ở trong phòng của Tô Lam.

Lúc này cô ta cũng vô cùng ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức nói chuyện cũng lắp bắp, thậm chí đầu óc còn trống rỗng!

“Đây không phải là phòng của Tô Lam sao?”

Cô ta cố gắng khiến bản thân bình tĩnh trở lại.

Có lẽ chỉ là anh công tác ở đây, còn Tô Lam lại không ở căn phòng này, là cô ta đi nhầm rồi.

Tiêu Mạch Nhiên chỉ có thể đoán được khả năng này.

“Đúng, cô ấy đang tắm, cô có chuyện gì sao?”

Lời của Quan Triều Viễn không có chút độ ấm nào, không có chút tâm tình nào.

Thật ra rất lâu về trước anh đã muốn nói với Tiêu Mạch Nhiên là mình và Tô Lam. Thế nhưng anh cũng luôn biết rằng Tiêu Mạch Nhiên thích mình, vì chuyện trước kia, anh cũng cảm thấy rất có lỗi, cũng rất cảm kích Tiêu Mạch Nhiên.

Vì thế không nhẫn tâm tổn thương cô ta, nên cứ luôn nhờ Dạ Bân nói chuyện này cho cô ta.

Nhưng Dạ Bân mãi vẫn chưa nói.

Không ngờ lại bắt gặp như này.

Quan Triều Viễn không ngờ được, nhưng anh nghĩ, bắt gặp thì bắt gặp thôi, sớm muộn gì cô ta cũng biết.

“A Viễn… Anh…”

“Cô tìm cô ấy có chuyện gì sao? Có chuyện thì vào trong ngồi đi”

Đối với Tiêu Mạch Nhiên, Quan Triều Viễn cũng không quá lạnh lùng..

Ngay lúc này, Tô Lam đi ra, cô I ngủ, đi ra từ trong nhà tắm.

Căn phòng này rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như đứng ở cửa là có thể lướt mắt nhìn rõ cả căn phòng.

Tô Lam đứng ở cửa nhà tắm, cũng nhìn thấy Tiêu Mạch Nhiên, ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Lúc này, Tô Lam cũng rất ngạc nhiên!

Cô đứng im tại chỗ, lưỡi và chân đều không nghe theo sai khiến, không nói được gì, không thể động đậy!

Tiêu Mạch Nhiên hoảng hốt bỏ chạy.

Nửa đêm canh ba, một nam một nữ, ở cùng một phòng, hai người vừa tắm xong, ai cũng có thể đoán được là bọn họ làm cái gì.

Tiêu Mạch Nhiên chạy về phòng của mình, dựa lưng vào cánh cửa.

Không, không thể nào là sự thật!

Nhất định là muộn quá rồi, cô ta xuất hiện ảo giác!

Nhất định là như thế!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK