Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 958

Sắc mặt Trịnh Khánh Vân tái nhợt, cô ta nói một cách yếu ớt: “Mẹ à, mẹ đừng có trách anh rể như vậy. Bây giờ, xét cho cùng thì cũng vì anh rể giúp con hả giận ở trường học, bằng không thì sao anh ấy lại đắc tội nhà họ Tô được cơ chứ.

Hiện giờ, trong đầu Trịnh Khánh Vân đều là cảnh tượng anh rể mình xuất hiện trước mặt cô ta. Tuy cô ta vẫn luôn cảm thấy anh rể rất đẹp trai nhưng bây giờ trong mắt cô ta, anh rể không khác gì anh hùng cả.

Trịnh Tuyết Dương nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy trước khi rời đi, Bùi Nguyên Minh bị mấy trăm người bao vây, cũng không biết anh có còn sống thoát khỏi đó hay không. Tuy Lôi Tuấn Quang nói Thế Tử Minh sẽ ra mặt giải quyết chuyện này, thế nhưng trong lòng Trịnh Tuyết Dương vẫn tràn đầy lo lắng như cũ. “Khánh Vân, em nghỉ ngơi trước đi, chị phải đến Tập đoàn Thiện Nhân một chuyến, chị muốn đi cầu xin Tử Minh cứu anh rể của Trịnh Tuyết Dương đứng dậy, vẻ mặt vô cùng kiên cường.

Thanh Linh nghe vậy thì nổi điên: Dương, đầu con có vấn đề rồi có phải hay không? Mấy hôm trước con còn từ chối Thế

Tử Minh, bây giờ lại đi cầu xin anh ta đến cứu chồng của con, sao người ta có thể đồng ý được cơ chứ?”

“Thế “Không có nhưng nhị gì hết! Tóm lại, hôm nay hai chị em tụi con không được đi đâu hết! Mẹ và ba con sẽ nghĩ cách, đến lúc đó sẽ tìm một chỗ chôn cất tốt cho cái vô dụng kia.” Thanh Linh dứt lời thì tông cửa mà đi, thuận tay khóa trái lại.

Trong phòng, trước mắt Trịnh Tuyết Dương trở nên tối sầm, cô chợt hôn mê bất tỉnh. Trịnh Khánh Vân thấy thì luống cuống: “Anh, anh rể chính là Thế Tử Minh đấy!”

Đáng tiếc, lúc này Trịnh Tuyết Dương đã hoa mắt choáng đầu, cô không hề nghe được những lời mà Trịnh Khánh Vân nói. Cùng lúc đó, ngoại ô vùng Dương Thành, nhà họ Hồng.

Giờ phút này, bầu không khí trong nhà vô cùng căng thẳng, đại sảnh nơi ở của Hồng Nhân Tổ đầy ắp người, canh gác vô cùng cẩn mật.

Lúc này, ở đây ngoại trừ người đứng đầu Đà Nẵng ra thì còn có gia chủ Tô Trường Cảnh. Hai người này đều là nhân vật có tiếng tăm, có thể hô mưa gọi gió tại Đà Nẵng. Thể nhưng, giờ đây trong mắt hai người họ đều mang vẻ lo lắng. Lúc này, Hồng Nhân Tổ thở dài một hơi rồi nói: “Chuyện này e là có chút phiền toái, nếu tôi đoán không sai thì người mà Đức

Thắng đã trêu chọc không phải người phát ngôn mà chính là người đó rồi.”

“Không thể tưởng tượng được, ba năm qua người đó ít xuất hiện, rõ ràng vẫn đang âm thầm trú ẩn tại một gia tộc nhỏ làm con rể, vậy mà chúng ta đều đã xem thường anh ta rồi.”

Sắc mặt Tô Trường Cảnh tối sầm xuống, nói: “Nếu quả thật là người đó thì mọi chuyện đều đã thông suốt.”

“Vì sao Đồn cảnh sát Dương Thành bên kia không có động tĩnh “Vì sao Ngô Kim Hổ lại dám thay anh ta ra tay” gì.”

Vì sao anh ta lại không kiêng dè gì hủy đi chân của Đức Thắng.”

Nói đến đây, trong mắt Tô Trường Cảnh lóe lên ánh sáng. “Bùi Nguyên Minh, Thế Tử Minh. Hay cho một Thế Tử Minh tâm cơ thâm trầm! Chỉ có điều, ông cho rằng chỉ với thân phận Thế Tử Minh này thì nhà họ Tô chúng tôi sẽ sợ phải không?”

“Nhân Tổ à, tôi và ông, hai người chúng ta liên thủ tiêu diệt tên Thế Tử Minh này, từ nay về sau Đà Nẵng chính là thiên hạ của chúng ta!”

Nghe được những lời này, những tên thuộc hạ vây xung quanh đều mang vẻ mặt rung động. Hóa ra, không phải Tô Đức Thắng trêu chọc người bình thường mà chính là Thế Tử Minh trong truyền thuyết.

Khó trách chuyện này cần gia chủ Cảnh và Hồng Nhân Tổ mặt đàm phán. Hồng Nhân Tổ bày ra tư thế an tâm chớ vội, sau đó chậm rãi nói: “Không vội, gọi một cuộc điện thoại video đã.”

Tô Trường Cảnh hít sâu một hơi, cưỡng ép mình táo lại, sau đó sai người gọi video trên TV cho Tô Đức Thắng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK