Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1066

Viên Cảnh Thiên cảm thấy hơi sững sờ, quan sát Thanh Thiếu Bình từ trên xuống dưới một lượt, sau đó anh ta giống như có điều suy nghĩ nói: “Hóa ra là ông Thiếu Bình, mặc dù tôi gia nhập quân đội ở Giang Nam nhưng mà tôi cũng đã được nghe nói đến tên tuổi của ông”

“Có thật không?”

Trên mặt của Thanh Thiếu Bình tràn đầy kích động, cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Ông ta làm sao có thể biết được, Viên Cảnh Thiên cũng là binh lính do Bùi Nguyên Minh mang ra ngoài, việc từng nghe nói đến ông ta, đơn thuần cũng là bởi vì ông ta là cậu của Trịnh Tuyết Dương.

Thanh Thiếu Bình còn thật sự cho rằng là tên tuổi của mình như sấm rền bên tai, giờ phút này ông ta không nhịn được mà được voi đòi tiên nói: “Nếu như Tổng chỉ huy Thiên không ngại, vậy thì có thể đi đến nhà của tôi một chuyến!”

“Tôi đã có chuẩn bị một bữa cơm đơn giản để tiếp đãi Tổng chỉ huy!”

Viên Cảnh Thiên cười nói: “Ông Thiếu Bình khách sáo rồi, bây giờ tôi còn chưa phải là Tổng chỉ huy, phải chờ đến lúc được bổ nhiệm chính thức nữa.”

“Cho nên, trước mắt nếu như tôi đi gặp riêng các vị thì cũng không quá thích hợp. Hơn nữa tôi tới đây sớm hơn cũng là vì muốn đi tìm cấp trên cũ của tôi, cho nên thật là ngại quá không tiếp được!”

Đám người Hạ Trung Hưng cũng đã ởi tới phía trước, giờ phút này nghe vậy thì toàn bộ đều sững sờ một chút, kinh ngạc nói: “Cấp trên của cậu Tổng chỉ huy Thiên, chẳng lẽ là người trong truyên thuyết kia?”

Vẻ mặt của Viên Cảnh Thiên đột nhiên trở nên nghiêm nghị nói: “Chính là Tổng giáo đầu của Doanh trại Quý Đức, từ sau khi giải ngũ thì người đó vẫn luôn định cư ở trong địa bàn Đà Nẵng”

“Lần này tôi có thể tới nhậm chức trong đơn vị Bộ binh của Đà Nẵng Bộ cũng là bởi vì nhận được sự tiến cử của Tổng giáo đầu, cho nên chuyện đầu tiên mà tôi muốn làm khi đến Đà Nẵng là đi thăm người ấy!”

Sau khi những lời này được nói ra, tất cả mọi người có mặt tại đây đều cảm thấy mình đang hít phải không khí lạnh.

Tổng giáo đầu của Doanh trại Quý Đức quả nhiên là ở Dương Thành!

Trong số tất cả mọi người, chỉ có con ngươi của Hạ Trung Hưng là lóe lên, ông ta là một trong số ít người biết được thân phận thực sự của Bùi Nguyên Minh, giờ phút này, trong lúc nhất thời ông ta cũng không biết trong lòng của chính mình đang có cảm nghĩ như thế nào.

Bởi vì ngay cả ông ta cũng không nghĩ tới, Tổng giáo đầu của Doanh trại Quý Đức ở lại có địa vị quan trọng đến như vậy ở trong lòng của Đại Long Đầu!

Chỉ cần một câu tiến cư thôi là đã có thể để cho một người từng là cấp dưới trong đơn vị trở thành người đứng đầu, thành Tổng chỉ huy đơn vị Bộ binh của Đà Nẵng.

Cái này được gọi là: Tuy rằng người không ở trong triều, nhưng vẫn có thể dùng một lời nói để xoay chuyển trời đất.

Lúc này, Hạ Trung Hưng đột nhiên có chút hối hận.

Trước đó ông ta còn cho rằng là Bùi Nguyên Minh đã giải ngũ nhiều năm, mạng giao thiệp ở trong giới quan chức chính phủ cũng đã mờ nhạt và vơi bớt đi nhiều rồi.

Nhưng mà không nghĩ ra được, chỉ một câu nói của Bùi Nguyên Minh thôi mà đã có thể thay đổi số mạng của một người.

Giờ phút này ông ta bất chợt lại có thêm một nghi ngờ mới, nhà họ Hạ ở Yến Kinh nhất quyết muốn để cho Hạ Vân đính ước và kết hôn với cậu ấm Lý Thành Đức của nhà họ Lý ở Cảng Thành rốt cuộc là một quyết định đúng hay sai?

Lúc này, tất cả mọi người có mặt ở trong sân bay cùng nhìn nhau một cái, thế nhưng Thanh Thiếu Bình lại giành nói: “Tổng chỉ huy Thiên, nếu như cậu muốn đi đi hỏi thăm Tổng giáo đầu, vậy thì tôi sẽ đưa cậu đi một đoạn đường.”

Viên Cảnh Thiên mới vừa mới vừa muốn từ chối, Thanh Thiếu Bình đã nói thật nhanh: “Cậu không cần phải từ chối nhanh như vậy đâu, hiện giờ chắc chắn là đã có rất nhiều người biết được tin tức cậu tới Dương Thành rồi”

“Ông Hưng và ông Khưu bộn bề công việc, có lẽ cũng không có thời gian để tiễn cậu”

“Nhưng mà đúng lúc hôm nay tôi lại đang nghỉ phép, hơn nữa cũng vừa trùng hợp tôi chính là người phân công và quản lý về hệ thống của Bộ cảnh sát ở Đà Nẵng, tôi đã sắp xếp nhân viên chuẩn bị xong hành trình rồi, đảm bảo cậu có thể thuận thuận lợi lợi mà đi đến nơi cậu muốn đến mà không bị những người khác quấy rầy”

Viên Cảnh Thiên suy nghĩ một chút, sau đó cũng gật đầu.

Bây giờ anh ta vẫn còn chưa chính thức nhậm chức, cho nên cũng không có cách nào điều dụng được người trong Bộ binh của Đà Nẵng.

Có Thanh Thiếu Bình dẫn theo người của Sở cảnh sát đưa mình đi một đoạn đường thì quả thật là có thể giảm bớt không ít phiền toái.

“Được, vậy thì làm phiền ông Thiếu Bình rồi: “Ông Hưng, ông Khưu, hẹn gặp lại ở buổi lễ nhậm chức.”

Thấy một màn này nhưng Hạ Trung Hưng và Khổng Văn Khưu cũng không tiện nói gì.

Thanh Thiếu Bình không biết xấu hổ cũng không cần da mặt mà nhào tới ôm bắp đùi của Viên Cảnh Thiên, nhưng mà hai người bọn họ lại đến từ mười dòng họ lớn đứng đầu, đến cuối cùng bọn họ cũng vẫn phải giữ lại một chút mặt mũi, không có cách nào làm giống như Thanh Thiếu Bình được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK