Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2219:

“Không phải Bùi Nguyễn Minh là một tên ở rể sao?”

“Tuy cậu ta có thân phận phân hội trưởng của Long Môn thủ đô, nhưng không phải Long Môn là của nhà họ Long à?”

“Cậu ta chỉ là một hạ nhân của nhà họ Long, vậy mà dám kêu gào với Long Kiến Công như thế?”

“Còn ở trước mặt nhiều người của quân đội như vậy, trực tiếp nổ súng…

“Cậu ta, đây là muốn chết sao?”

Yukiko Ishikawa nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng rung động tới cực hạn.

Cô ta biết rất rõ, sau này người đàn ông này sẽ trở thành ác mộng của cô ta!

Quá độc ác!

Cho dù luôn xưng người Đảo Quốc tàn nhẫn, cũng khó gặp được nhân vật tương tự.

Trên thực tế, không chỉ những người khác, ngay cả

Long Kiến Công cũng cảm thấy rung động tới mức kinh hãi.

Anh ta hoàn toàn không thể hiểu được chuyện này là thế nào.

Mình dùng toàn lực ứng phó, kết quả bị cái tát của Bùi Nguyễn Minh đánh bay?

Sau đó Bùi Nguyễn Minh cầm súng của Đường Thiên Đồ, dễ dàng bắn tay chân của mình?

Sao anh có lá gan như vậy?

Lúc này trong lòng Long Kiến Công tràn ngập nghi ngờ, sau đó không ngừng run lẩy bẩy.

Bùi Nguyễn Minh quá can đảm, cũng vượt qua tưởng tượng.

Anh ta thực sự sợ lúc này tay phải của Bùi Nguyên Minh cử động một lát, đầu mình sẽ nở hoa. Nhưng mà lúc này, tên đã lên dây, không bắn không được.

Vẻ mặt Long Kiến Công thay đổi một lát xong, mới hung dữ nói: “Họ Bùi, cậu phải biết rằng, bây giờ cậu đang làm cái gì?”

“Cho dù là thân phận ở quân đội của tôi, hay là thân phận người nhà họ Long, cậu đối xử với tôi như vậy, đều sẽ bị giết chết!”

“Cậu có bản lĩnh, hôm nay cậu trực tiếp giết chết tôi, nếu không…

“Pång!”

Bùi Nguyễn Minh không chút do dự bóp cò.

Long Kiến Công sởn gai ốc, dùng toàn lực nghiêng đầu đi, viên đạn trì lướt qua gáy anh ta, để lại một cái hầm trên tường sau lưng anh ta.

Chỉ thiếu chút nữa, anh ta sẽ bị Bùi Nguyễn Minh bắn nát đầu. Mồ hôi lạnh chảy từ trên trán Long Kiến Công ra, anh ta run lẩy bẩy, gần như không thể nói được một câu nên lời.

“Sao thế? Không phải là anh rất trâu bò sao?”

“Không phải là anh không sợ chết sao?”

“Sao còn tránh đi làm gì?”

Bùi Nguyên Minh dùng khẩu súng vỗ lên mặt Long Kiến Công, vẻ mặt châm chọc.

Vẻ mặt Long Kiến Công thay đổi, một lát sau “ọc” một tiếng phun ra máu, đã hôn mê.

Bùi Nguyễn Minh đứng dậy, ném khẩu súng trong tay cho Đường Thiên Đồi.

Sau đó anh nhận lấy khăn giấy bắt đầu chà lau ngón tay.

Vừa xoa, anh vừa lạnh nhạt nhìn Phương Lan Ngọc, nói: “Hôm nay tôi không giết các người, nhưng mà các người mang một câu trở về giúp tôi.”

“Nói với Phương Trung Nghĩa, ẩn nấp thật kỹ ở Yến Kinh, rửa sạch đầu…

“Sớm muộn gì tôi cũng sẽ đi lấy

Nhìn vẻ mặt rét lạnh của Bùi Nguyễn Minh, đám người Phương Lan Ngọc, Hạ Mộc Diệp ngay cả rằm cũng không dám đánh.

Bọn họ khiêng Long Kiến Công bị phế tay chân, lúc này chạy vội đi.

Đợi bọn họ rời đi, Bùi Nguyễn Minh vội bảo bác sĩ tới xử lý vết thương cho đám người Tần Ý Hàm.

May mà kỹ thuật của các bác sĩ ở bệnh viện Nhân Ái không tệ, bận rộn mấy tiếng, đã xử lý xong vết thương của bọn họ.

Cùng với dùng Kim Sang Dược trên người Bùi Nguyên Minh, chỉ cần không cử động linh tinh, chưa tới mấy ngày sẽ khép lại.

Mà Đường Thiên Đồ thì không tham dự quá trình xử lý sau đó, đợi Bùi Nguyễn Minh làm xong mọi việc đi tới vườn hoa ở phía sau bệnh viện, anh ta mới nhanh chóng đuổi kip. Khi tới một cái đình hóng mát, Bùi Nguyễn Minh tùy ý ngồi xuống, Đường Thiên Đồ mới thu lại dáng vẻ lưu manh, nhanh chóng khép hai chân lại, hành lễ với Bùi Nguyên

Minh, trầm giọng nói: “Tổng giáo đầu, Đường Thiên Đô của

Đường Đao Doanh báo cáo!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK