Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1962:

Đối mặt với cảnh cáo của Lâm Mạn Ni, gương mặt Bạch Sở Tiêu lúc trắng lúc xanh, một lúc lâu sau anh ta mới nghiến răng nói: “Đi!”

Anh ta biết rất rõ, cho dù là thực lực hay đạo lý, mọi chuyện đều bên Bùi Nguyên Minh thắng.

Tiếp tục cứng rắn tiếp, cái mạng nhỏ của anh ta sẽ mất ở đây.

Ngay lúc Bạch Sở Tiêu dẫn theo thuộc hạ muốn rời đi.

Bùi Nguyên Minh để hai tay ở sau lưng tiến lên trước, thản nhiên nói: “Anh Bạch, tôi có nói anh có thể rời đi rồi sao?”

Toàn thân Bạch Sở Tiêu run rẩy, bất chợt xoay người nhìn Bùi Nguyên Minh, mang theo vài phân nghiến răng nghiến lợi mở miệng nói: “Họ Bùi kia, cậu đừng có mà được một tấc lại muốn tiến một thước!”

“Cậu có mấy cân mấy lượng cậu còn chưa rõ lắm sao?”

“Nếu không dựa vào nhà họ Lâm ở Tô Châu, cậu là cái rắm gì?”

“Bốp…

Còn chưa nói hết câu, Bùi Nguyên Minh đã tiến lên trước, trở tay tát bốp vào mặt Bạch Sở Tiêu.

Trên gương mặt anh tuấn của Bạch Sở Tiêu lập tức xuất hiện dấu năm ngón tay, vô cùng sưng đỏ.

“Tôi mấy cân mấy lượng cần cho anh biết sao?”

“Bốp!”

“Mẹ kiếp, nhà họ Lâm ở Tô Hàng có quan hệ với anh sao?”

“Bốp!”

“Anh có thể sử dụng Long Ngục tới áp tôi, tôi không thể dùng Lâm Khang Dụ tới áp anh sao?”

“Bốp!”

“Lúc mọi người nói thực lực anh nói quy củ với tôi, lúc mọi người nói quy củ anh nói thực lực?”

“Bốp!”

“Đánh Hạ Vân trước mặt tôi, anh coi Bùi Nguyên Minh tôi là cái gì hả?”

“Bốp!”

“Thân là người của Long Ngục, rường cột của nước nhà, nhưng không suy nghĩ nên báo đáp cho tổ quốc thế nào, lại dùng quyền lực bắt nạt người khác, thay quyền quý chống lưng sao? Bộ đồng phục này, anh xứng sao?”

“Bốp bốp bốp.. “

Bùi Nguyên Minh vừa vung tay, mười mấy cái tát đánh qua, trực tiếp đánh bay Bạch Sở Tiêu, khi anh ta rơi xuống đất thì mặt sưng như đầu heo.

Hạ Vân ở phía sau nói khẽ: “Tổng giám đốc Bùi, đủ rồi, đánh tiếp sẽ có tai nạn chết người”

không khác gì giãm con kiến ở ven đường.

Bạch Sở Tiêu che mặt nói: “Họ Bùi kia, mày giả bộ cái gì?”

“Dựa vào mày mà dám đấu lại Long Ngục sao?”

Anh ta không tin, không có Lâm Mạn Ni và Uông Linh Đan, Bùi Nguyên Minh có thể chiếm được hời trước mặt mình.

“Bốp!”

Bùi Nguyên Minh lấy một lệnh bài bằng ngọc trong ngực ra, để trước mặt Bạch Sở Tiêu.

Sau đó anh đá một cái, giãm Bạch Sở Tiêu ở dưới chân.

Đè nặng đầu anh ta nhìn khối lệnh bài kia, để anh ta thấy được rõ.

“Anh nhìn cho kỹ xem, Bùi Nguyên Minh tôi có đủ tư cách đấu lại Long Ngục anh hay không, có đủ tư cách giãm lên Bạch Sở Tiêu anh hay không?”

Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh lạnh lùng, trên người tự mang khí chất của người đứng trên cao.

Bạch Sở Tiêu tập trung nhìn vào, một lát sau mí mắt giật điên cuồng, toàn thân lạnh lẽo: “Cậu…

Cậu là phân hội trưởng, của Long Môn phân hội thủ đô, mới lên nắm quyền…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK