Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1411

Một nhóm quản lý cấp cao bộ hành chính tài phiệt Thượng Tinh Đà Nẵng lại làm lễ lớn cho tên ở rể?

Lúc này, sắc mặt của Phác Tuấn Sơn trông khó coi đến cực điểm.

Mà Lý Nhược Nam và Quách An Nhiên cũng nhận ra Bùi Nguyên Minh, trên khuôn mặt của hai người bọn họ không giống nổi biểu cảm chán ghét: “Tên đáng chết! Sao anh ta lại chạy đến nơi này?”

“Bùi Nguyên Minh, anh đến nơi này làm gì?”

“Nơi đây là chỗ anh có thể vào được sao?”

“Nơi này ngay cả tư cách để anh hít thở ở đây cũng không có đâu!”

Lý Nhược Nam đi giày cao gót bước đến, sắc mặt lạnh như băng, giọng khách át giọng chủ.

Phác Tuấn Sơn cũng bước đến, chỉ vào cổng chính của công ty, anh ta lạnh lùng nói: “Thằng ranh, bây giờ cút ngay đi cho tôi, đừng làm tôi chướng mặt!”

“Ngày hôm nay ông đây có chuyện quan trọng, không có thời gian nhiều lời với cậu, cậu cút đi càng xa càng tốt cho tôi nhời”

“Nếu không, chốc nữa tôi mà giận lên, hậu quả sẽ khó lường đấy!”

Lúc này Phác Tuấn Sơn vốn dĩ không quan tâm tại sao Bùi Nguyên Minh lại xuất hiện ở đây, cũng không muốn biết rốt cuộc anh đến đây làm gì.

Tóm lại, anh ta không muốn nhìn thấy tên ở rể này.

Bùi Nguyên Minh nhìn hai người bọn họ với vẻ mặt như nhìn hai kẻ ngốc, nói: “Phác Tuấn Sơn, Lý Nhược Nam, đầu hai người có vấn đề à?”

“Cho dù đầu chúng tôi có vấn đề thì cũng còn tốt hơn gấp trăm lần loại ham đua đòi như anh!”

Lý Nhược Nam chế giễu.

“Ít nhất chúng tôi sẽ không đi thuê con xe Rolls-Royce để làm màu!”

“Con xe Rolls-Royce đó của anh, sợ rằng phải ngốn mất tiên lương một năm của anh nhỉ? Đau lòng không?”

Phác Tuấn Sơn cũng nhìn Bùi Nguyên Minh với vẻ mặt như nhìn kẻ ngốc, nói: “Một tên ở rể thì dù có ra vẻ như nào vẫn không thay đổi sự thật anh là đứa ở rể đâu”

“Phế vật mãi chỉ là phế vật thôi!”

Bùi Nguyên Minh không muốn nói nhiều lời với Phác Tuấn Sơn, anh điềm tĩnh nói: “Cút sang một bên cho tôi!”

“Cậu bảo tôi cút sang một bên?” Vẻ mặt của Phác Tuấn Sơn cực kì khó tin: “Bùi Nguyên Minh, đầu óc cậu có vấn đề à?”

“Ngày hôm qua cậu suýt chút nữa bị anh Nạp Lan đánh chết, nếu như không có tôi giúp cậu giải vậy thì bây giờ cậu đang nằm dưới đáy sông rồi đấy!”

“Cậu như vậy còn dám bảo tôi cút sang một bên?”

“Lương tâm của cậu bị chó ăn rồi à?”

Bùi Nguyên Minh hứng thú nhìn Phác Tuấn Sơn, anh cười như không cười nói: “Có phải là một người nói khoác quá nhiêu đến mức lầm tưởng rằng bản thân mình rất ngầu không?”

“Nói khoác? Cậu nghĩ rằng tôi là cậu sao? Chỉ biết khoác lác, ngay cả một chút thực lực cũng không cói”

Lúc này Phác Tuấn Sơn vô cùng tức giận.

“Nếu như tối hôm qua không phải tôi gọi điện cho anh Lý, bảo anh ấy ra mặt để giúp cậu nói vài lời hữu ích, thì cậu nghĩ bản thân mình có thể ra ngoài ư?”

Tối hôm qua Phác Tuấn Sơn thực sự đã gọi điện thoại cho Lý Hàn Thiên, mặc dù đối phương cơ bản không mở miệng nói ra nửa chữ.

Nhưng Phác Tuấn Sơn cho rằng, chính Lý Hàn Thiên mới là người khiêm tốn, làm việc dứt khoát.

Sau đấy, Nạp Lan Tuấn Vũ cũng thả người ra rồi!

Ở trong mắt Phác Tuấn Sơn, mặt mũi của Lý Hàn Thiên lớn hơn trời.

Thậm chí người còn không cần đến, một cuộc điện thoại cũng giải quyết xong sự việc!

Vì thế, Phác Tuấn Sơn cho rằng là Bùi Nguyên Minh được thơm lây của mình.

Nhìn thấy tên ở rể này không biết cảm kích gì cả, còn thi thoảng chế giễu bản thân anh ta vài câu, Phác Tuấn Sơn nổi giận đùng đùng.

Lúc này, sắc mặt của Phác Tuấn Sơn tối sầm đến cực điểm, anh ta chỉ vào mũi của Bùi Nguyên Minh, chửi rủa: “Cút ngay! Bây giờ, giờ này, phút này, ngay lập tức cút đi cho tôi!”

“Nếu tối hôm qua Nạp Lan Tuấn Vũ không giết chết cậu, thì hôm nay để tôi!”

“Mau đi đi, tổng giám đốc Phác tức giận như này, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

“Nếu không phải ngày hôm nay chúng tôi phải đón tiếp ông chủ mới, thì bây giờ đã đánh chết anh rồi!”

Quách An Nhiên tỏ vẻ mất kiên nhẫn.

“Sao tên này không biết phải trái vậy? Nếu không nể mặt Trịnh Tuyết Dương thì bây giờ anh chết chắc rồi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK