Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

" Các ngươi không cảm thấy mình thật lố bịch sao?"

Đại Biểu Võ Minh Đại hạ?

Tuần Sứ Võ Minh Nam Dương?

Môn chủ tương lai Long Môn Đại Hạ?

Người đứng sau Tập Đoàn Khai Sơn và Tập đoàn Thiện Nhân?

Khi nghe những lời này, sóng to gió lớn không ngừng gào thét trong lòng tất cả những người có mặt!

Làm sao có thể! ?

"Bùi Nguyên Minh..."

Nguyễn Khả Khả mờ mịt, ngơ ngác nhìn Bùi Nguyên Minh, nghe những lời này, cô cho tới bây giờ, thật sự không có để mắt tới nam nhân này...

Tại thời khắc này, trong lòng Nguyễn Khả Khả, bất chợt nổi lên một cảm giác bất lực lạ thường.

Dương Hạo Nam, cũng được coi là một trong những đại thiếu hàng đầu ở Tân Thành, nhưng anh ta muốn khiến cho Thẩm Võ Hải phải tất cung tất kính, để Giám Đốc Công Thương lịch sự khách khí, để người đại biểu của Võ Minh Nam Dương, đích thân tự mình đưa tới bảng hiệu.

Chuyện như vậy, anh ta có khả năng làm được sao?

Dù có làm được, nhưng e rằng phải mấy chục năm nữa, đúng không?

Và khả năng rất cao là, nếu xét về bản lĩnh của Dương Hạo Nam mà nói, thì không thể làm được những chuyện như vậy.

Trừ khi, trở thành một đời chiến thần, có lẽ anh ta, có thể có khuôn mặt này.

Nhưng với kung fu mèo ba chân của Dương Hạo Nam, trở thành một đời chiến thần như thế nào?

Đó đơn giản chỉ là một giấc mơ ngu ngốc!

Nghĩ đến đây, Nguyễn Khả Khả trong lòng tràn ngập tuyệt vọng cùng hối hận.

"Thì ra là Bùi Nguyên Minh, mới thật sự là đại nhân vật."

"Anh ấy vô cùng cường đại, cường đại đến mức tam đại gia tộc của Nam Dương, ở trong mắt anh ấy như một trò cười."

"Anh ấy không quan tâm đến tất cả mọi thứ, anh ấy không tức giận và cũng không quan tâm, đó không phải là vì sự yếu đuối và bất tài của anh ấy."

"Là bởi vì trong mắt anh ấy, tất cả những thứ này đều không quan tâm, chẳng thèm ngó tới!"

"Ta có lúc còn tưởng rằng, anh ấy là một tên ăn cơm chùa, một tên nhà quê của Đại Hạ."

"Nếu không phải may mắn gặp được ta, anh ấy đã ở trong ngục tối."

"Một trăm lẻ một nghìn người như anh ta, không thể sánh nổi một sợi tóc của Dương Hạo Nam."

"Nhưng thật ra, một vạn người, mười vạn người như Dương Hạo Nam, đều không có người nào đủ tư cách quỳ gối trước mặt anh ấy."

"Thì ra, người tự cho mình là đúng, là ta!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK