Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quá mất mặt!

Thật sự quá mất mặt!

Thời khắc này, tất cả mọi người của nhà họ Trịnh giống như là mấy người nhà quê lên thành phố, giống như khi trở thành quan lớn, muốn bao nhiêu mất mặt có bấy nhiêu mất mặt.

Sau này, sợ rằng nhà họ Trịnh không thể tiếp tục sinh sống ở Dương Thành nữa, bởi vì bọn họ đã biến thành trò cười của mọi người! “Mau chóng cút đi! Tập đoàn của chúng tôi không chào đón những kẻ ngu ngốc!” “Bảo vệ, nhanh chóng đánh đuổi đám nghèo hèn này ra khỏi đây đi!”

Sau khi Quách Dương Trạch ra lệnh một tiếng, một nhóm lớn các nhân viên bảo vệ đi đến xung quanh anh ta.

Cuối cùng, Bùi Nguyên Minh và đám người nhà họ Trịnh đã bị bảo vệ đuổi ra ngoài. “Một đám ngu ngốc!”

Bảo vệ trực tiếp mắng một câu, mỗi một người đều cười ha ha, bọn họ đã làm bảo vệ nhiều năm như vậy, đây lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy một đám ngu ngốc như vậy.

Thật đáng xấu hổ!

Đây là sự xấu hổ lớn nhất từ trước đến nay của nhà họ Trịnh!

Xấu hổ thấy bà nội!

Sau này, nhà họ Trịnh sẽ trở thành trò cười lớn nhất ở Dương Thành!

Vẻ mặt của Bùi Nguyên Minh u ám, anh cũng không mở miệng nói chuyện.

Nguyên nhân mà vừa rồi anh không giải quyết Quách Dương Trạch rất đơn giản, đó chính là Bùi Văn Kiên không có ngu ngốc và ngây thơ đến mức trực tiếp dùng lá bài tẩy của mình để làm tiền đặt cược được.

Nếu anh muốn giải quyết Bùi Văn Kiên thì sợ rằng anh còn cần phải tiêu tốn thêm một chút sức lực và thời gian.

Trong số tứ kiệt nhà họ Bùi, quả nhiên Bùi Văn Kiên cũng có chút bản lĩnh.

Sau khi bị đuổi ra ngoài, lúc này tất cả người nhà họ Trịnh đều nghĩ bọn họ thật sự đã mất hết mặt mũi. Mọi người đều nhìn về phía Bùi Nguyên Minh.

Cái tên đứng ở trước mắt của bọn họ, tối hôm qua tất cả mọi người đều cho rằng anh là đại gia nhà giàu hàng chục tỷ, tất cả mọi người đều nghĩ cách để tiếp cận anh, nịnh bợ anh!

Không nghĩ đến hôm nay anh vẫn là một tên vô dụng không có đồng nào, vẫn là đồ bỏ đi!

Người như anh vậy, tại sao lại không chết đi cho rồi!

Bởi vì anh nên nhà họ Trịnh mới bị tai tiếng, sau này bọn họ làm sao có thể sinh sống ở Dương Thành được nữa? “Bùi Nguyên Minh!!!” “Cậu nói cho tôi biết có chuyện gì xảy ra?” “Ngay cả tình huống gì mà cậu cũng chưa làm rõ ràng, lại chạy tới để tiếp nhận tập đoàn của người ta?” “Mẹ nó, tôi thật sự rất muốn tát cậu chết!”

Ông cụ Trịnh run lẩy bẩy và lập tức giống như phát điên, ông ta suýt chút nữa đã tức giận đến mức phát điên.

Trịnh Chí Dụng nghiến răng nghiến lợi mắng: “Não của mày bị thủng lỗ rồi sao?” “Mày có quan hệ gì với tập đoàn Bối Diệp không?” “Mày nghĩ rằng bản thân mình họ Bùi thì mày chính là người nhà họ Bùi sao?” “Úi chà!” “Nhìn cậu ấm Bùi Văn Kiên người ta kìa, anh ta mới thật sự là người đứng đầu trong tứ kiệt nhà họ Bùi, chỉ cần anh ta nói một câu thì có thể khiến cho một người trở thành chủ tịch của một tập đoàn hàng chục tỷ!” “Còn mày? Một thằng ở rể vô dụng, mỗi ngày ngoại trừ việc khoe khoang và mơ mộng thì mày còn có thể làm gì chứ?” “Mày mà cũng xứng đáng mang họ Bùi à!” “Tao tao tao tao…”

Trịnh Chí Dụng xúc động đến mức nhe nanh múa vuốt, anh ta nhớ tới tối hôm qua anh ta đã cúi đầu khom lưng với Bùi Nguyên Minh qua điện thoại, hiện tại anh ta hận không thể tự bóp chết chính mình.

Trịnh Tùng tức đến mức muốn nhảy dựng lên: “Tất cả đều do cậu gây ra, cho nên nhà mặt mũi của họ

Trịnh chúng tôi mới đem đi quét rác!”

Trịnh Tuấn và Thanh Linh cũng run lẩy bẩy.

Thanh Linh chửi ầm lên: “Tại sao chúng tôi lại gặp phải một kẻ vô dụng như cậu vậy? Cậu không nên nằm mơ suốt ngày có được hay không? Cậu có thể sống thực tế một chút có được hay không?” “Có một đứa con rể như cậu chính là sai lầm tám đời của nhà chúng tôi! Sau này tôi xin cậu đừng nói với người khác là chúng ta quen biết nhau!”

Nói thật thì Trịnh Tuyết Dương cũng rất thất vọng về Bùi Nguyên Minh. Bởi vì chuyện này quá đáng hơn bất kỳ chuyện nào xảy ra trước đây.

Nhà họ Trịnh vốn không dễ dàng gì mới đứng vững gót chân ở Dương Thành, thế nhưng lúc này bọn họ đã mất hết mặt mũi, sau này làm sao bọn họ còn có thể sinh sống ở Dương Thành được nữa?

Tất cả những chuyện này đều là do Bùi Nguyên Minh gây ra. Trịnh Tuyết Dương tức giận trừng mắt với Bùi

Nguyên Minh, cô nói: “Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, làm việc gì cũng phải làm đến nơi đến chốn, không nên nói những thứ mơ hồ, bây giờ anh đã khiến cho em quá thất vọng rồi!” “Không chỉ khiến cho nhà họ Trịnh của bọn em phải thiệt thòi, còn mất hết mặt mũi!” “Có điều, nếu như anh có thể làm đến nơi đến chốn, em vẫn tin tưởng năng lực của anh.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK