Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2339:

“Anh có biết phân hội trưởng của Long Môn thủ đô đại diện cho cái gì không?”

“Đại diện cho dù hôm nay anh ta phế tay chân của tôi, ba tôi cũng không nhất định đi gây sự với anh ta!”

“Bởi vì Long Môn quá mạnh!”

“Có câu tên là không nể mặt tăng thì cũng phải nhìn mặt Phật, chúng ta có thể không cho Bùi Nguyên Minh mặt mũi, nhưng nhất định phải cho Long Môn mặt mũi!”

“Huống chi thân thủ của anh ta không tệ, cho dù chúng ta cùng tiến lên, chẳng lẽ sẽ đánh được anh ta?”

“Con người ấy à, có đôi khi phải học co được dẫn được, nếu không cho dù gặp người nào cũng muốn giảm lên, vậy rất nhiều khi không cẩn thận giẫm lên trên tấm sắt, đến bước đó, hối hận cũng không kịp nữa!” Trần Thái Tùng vừa thản nhiên hờ hững giáo dục cho

Hòa Ngọc Lân, vừa châm một điều thuốc lá, dùng sương khỏi lạnh lẽo bình ổn nôn nóng trong lòng mình.

Nhưng mà trong quá trình nuốt mây nhả khói, bỗng nhiên gương mặt Trần Thái Tùng dữ tợn, rét lạnh, nhìn giống như mãnh thú không cắn được người nào.

Hòa Ngọc Lân gian nan mở miệng nói: “Nhưng mà thái tử Trần, chẳng lẽ chuyện hôm nay cứ bỏ qua như vậy?”

“Nếu chuyện này truyền ra ngoài, mặt mũi của chúng ta sẽ bị mất sạch!”

“Hơn nữa tôi mất mặt thì không sao cả, thái tử Trần anh mất mặt, sau này ở Cảng Thành và Las Vegas, chỉ sợ sẽ có vô số người không tuân theo anh!”

Trần Thái Tùng phả ra một làn khói, thản nhiên nói: “Có cầu quân tử báo thù mười năm cũng không muộn, đợi tôi trở về Cảng Thành, lại nói một tiếng với anh Bùi Bùi Văn Kiên.”

“Có một số lẽ phải, luôn phải đòi trở về!”

Vẻ mặt Hòa Ngọc Lân thay đổi, sau đó trầm giọng nói: “Thái tử Trần, tôi nghe nói anh Bùi cũng nếm thử mấy lần thiệt thòi trước mặt Bùi Nguyên Minh, tìm anh ta có tác dụng gì sao?”

“Tôi cảm thấy, chúng ta nên trực tiếp bảo ông cụ phái mấy hoa hồng song còn cho anh, trực tiếp tiêu diệt mấy người bên cạnh Bùi Nguyên Minh!”

“Không phải vợ anh ta đã về thủ đô rồi sao? Chúng ta bảo người tới thủ đô một chuyến, mang đầu về đây!”

“Chuyện này xem như là lấy chút lợi tức mà thôi, tôi nghĩ, đợi lúc đặt đầu vợ Bùi Nguyên Minh trước mặt Bùi Nguyên Minh, anh ta mới biết đắc tội anh, đắc tội Hồng Hưng, là chuyện đáng hối hận cỡ nào…

“Thậm chí chúng ta có thể.

Hòa Ngọc Lân còn chưa nói hết câu, bỗng nhiên Trần Thái Tùng tát một cái, trực tiếp tát Hòa Ngọc Lân ngã xuống đất.

Hòa Ngọc Lân che mặt nói: “Thái tử Trần, anh làm gì vậy? Tôi là vì tốt cho anh mà!”

“Vì tốt cho tôi?” Trần Thái Tùng nắm cổ Hòa Ngọc Lân xách cả người anh ta lên.

“Chuyện hôm nay nên xử lý như thế nào, trong lòng tôi tự mình có chừng mực.

“Trần Thái Tùng tôi làm việc không cần một người ngoài tới nói này nói kia.

“Hòa Ngọc Lân, anh nghĩ rằng tôi không biết chuyện gì à? Anh muốn lấy lại một phần sáu đổ bài ở trong tay Bùi Nguyên Minh, nhưng mà anh bị kết cục của Hòa Trạch Bình dọa sợ, cho nên anh không dám ra tay”

“Chính vì thế hôm nay anh mới đặc biệt mượn tay tôi tới, lật lại ván bài này đúng không?”

“Hôm nay anh đặc biệt hẹn tôi tới Las Vegas, còn sắp xếp cho tôi gặp mặt Phương Diệu Nga, không phải là vì biết tôi thích khẩu vị này nhất sao?”

“Mượn Phương Diệu Nga, khiến tôi xảy ra xung đột với Bùi Nguyên Minh, đây là anh sắp xếp đúng không?”

“Ban đầu Bùi Nguyên Minh giẫm lên người của Hồng Hưng chúng tôi, vả mặt chúng tôi, tôi giết chết anh ta cũng không sao cả, thuận tiện bán cho nhà họ Hòa các anh một ân tình cũng được. ‘Nhưng mà Hòa Ngọc Lân anh, cũng đừng nên coi tôi như kẻ ngốc, lặp đi lặp lại châm ngòi nhiều lần.

“Tôi làm gì Bùi Nguyên Minh là chuyện của tôi, tốt nhất là anh nên câm miệng lại, lại nói lời vô nghĩa, tôi sẽ giết anh trước, anh có tin hay không?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK