Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1236:

Bởi vì sống trong thôn và con trai không còn bên cạnh nên Trịnh Tùng mấy ngày nay bị rất nhiều tên côn đồ bắt nạt.

Đúng lúc này, cánh cửa bị đạp tung ra, trong tiêm thức ông nghĩ rằng có một tên xã hội đen khác đã tới cửa.

Khi nhìn rõ ràng người đó là Bùi Nguyên Minh, Trịnh Tùng vẻ mặt tức giận, lúc này mới chỉ vào Bùi Nguyên Minh tức giận nói: “Cậu đến làm gì?”

Theo Trịnh Tùng, nếu là Bùi Nguyên Minh không đến làm con rể nhà họ Trịnh, bây giờ nhà họ Trịnh sẽ không phá sản.

Bùi Nguyên Minh chính là thủ phạm chính khiến gia đình họ Trịnh sụp đổ cho đến thời điểm này.

Bùi Nguyên Minh thờ ơ đi tới trước mặt Trịnh Tùng, chậm rãi nhìn chằm chằm Trịnh Tùng: “Bác cả, con trai của bác đâu?”

Trịnh Tùng chế nhạo: “Bùi Nguyên Minh, cậu bây giờ thật kiêu ngạo, từ khi Trịnh Tuyết Dương trở thành Chủ tịch nào đó, cậu đã vô pháp rồi đúng không?”

“Đừng quên, dù sao tôi cũng là trưởng lão của cậu!”

“Cậu có tư cách gì kiêu ngạo ở trước mặt tôi?

Cậu là đồ phản nghịch!”

Bùi Nguyên Minh lạnh lùng nói: “Tôi không có đủ kiên nhẫn, tôi hỏi lại bác, Trịnh Chí Dụng hiện đang ở đâu?”

Trịnh Tùng tức giận trước thái độ mêm không ăn, cứng không ăn!

Không phải chỉ là chủ tịch thôi sao? Trên thực tế, hãy để con rể này lên trời!

Trịnh Chí Dụng có năng lực là vậy, nhưng vì Bùi Nguyên Minh rác rưởi mà phải rời quê hương,ông trời thật là bất công!

“Tôi không biết, cho dù tôi biết, tại sao tôi phải nói cho cậu biết? Cậu có tư cách gì mà hỏi vê nhà họ Trịnh của chúng ta?” Trịnh Tùng giễu cợt nói, không có ý trả lời.

Bùi Nguyên Minh kẹp cổ Trịnh Tùng nhấc lên, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ hỏi bác lần cuối”

“Tôi muốn biết Trịnh Chí Dụng đang ở đâu!”

“Nếu không, tôi sẽ không ngại bóp cổ bác đâu!

Nhìn thấy ánh mắt của Bùi Nguyên Minh, Trịnh Tùng rốt cuộc sợ hãi.

Ông đã hiểu, nếu ông không nói gì vào lúc này, Bùi Nguyên Minh thật sự sẽ tự trực tiếp bóp cổ mình.

“Tôi nói! Tôi nói! Cậu hãy để tôi xuống!”

Bùi Nguyên Minh đặt Trịnh Tùng xuống, lạnh lùng nói: “Tôi không có thời gian lãng phí với bác.

Nếu bác không nói ra sự thật, Trịnh Chí Dụng cũng chỉ có chết càng thảm hơn!”

Trịnh Tùng hít một hơi sâu, khi đối mặt với sinh tử, ông trực tiếp bán đứng con trai của mình.

“Trước đây, Ông cụ Trịnh đã phái nó và Trịnh Thu Hằng đến nhà họ Chân ở thủ đô sau đó nó không hề xuất hiện “

“Nhà học Chân ở thủ đô?” Bùi Nguyên Minh khẽ cau mày. Nhà họ Chân ở thủ đô là gia tộc đứng thứ chín trong mười gia tộc hàng đầu ở Đại Hạ.

Họ Trịnh, làm sao có thể liên quan đến nhà họ Chân?

Suy nghĩ một chút, Bùi Nguyên Minh nói tiếp: “Mấy ngày nay thì sao? Anh ta đã trở lại!?”

“Tôi không biết, từ khi nó đi thủ đô, tôi không có liên hệ với nó!

“Tôi thậm chí đã phải bán điện thoại di động của mình để lấy thức ăn, nó không thể liên lạc với tôi!”

Trịnh Tùng tỏ vẻ bực bội.

Lúc này, ông không chỉ phần nộ với Bùi Nguyên Minh, mà còn với cả Trịnh Tuyết Dương và càng phân nộ hơn với đứa con trai không có tin tức gì sau khi ông đến thủ đô.

Bùi Nguyên Minh nhìn ông chằm chằm trong chốc lát, liền xoay người rời đi.

Xét về tính cách ích kỷ của Trịnh Tùng, ông đã bán đứng Trịnh Chí Dụng nên không thể giữ bí mật cho anh ta, có vẻ như Trịnh Chí Dụng thực sự chưa bao giờ xuất hiện gần đây.

“Nhân tiện, tôi có thể cho cậu biết số điện thoại di động nó đang dùng, nhưng cậu phải đưa tiền cho tôi” Trịnh Tùng như nghĩ ra điều gì, lúc này mới lớn tiếng nói.

Bùi Nguyên Minh lạnh lùng nhìn anh ta một cái, lấy ra tờ tiền ném trên mặt đất: “Nếu tôi phát hiện ra số đó là giả, bác biết hậu quả rồi đấy!”

Trịnh Tùng như một con chó hung ác, vồ lấy tờ tiền và nhanh chóng báo ra một con số, và nói: “Cậu có thể yên tâm, con số này là hoàn toàn đúng!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK