Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1318

Bùi Nguyên Minh phải chết!

Mà Trịnh Tuyết Dương phải bị người làm nhụ!

cĐây chính là chuyện Chân Ngọc Thu hy vọng nhất!

Dĩ nhiên, chuyện này tốt nhất không nên liên quan đến nhà họ Chân ở thủ đô.

Nếu như có thể ấn thân sau lưng nhà họ Thanh ở nước Mỹ. Mượn tay nhà họ Thanh bên nước Mỹ xa xôi này tới để diệt trừ Bùi Nguyên Minh thì thật không còn gì tốt hơn nữa.

Như vậy, dù là sau lưng Bùi Nguyên Minh còn có đại nhân vật gì, nhà họ Chân ở thủ đô vẫn có thể quay về vị trí có thể công kích, có thể lui về như trước.

“Ngài Vô Nhai, tiếp theo nơi chúng ta sắp đi, có thể có chút nguy hiểm”

Chân Ngọc Thu bỗng nhiên nhẹ giọng mở miệng, trên mặt mang một biểu tình cố ý kiêng ky.

Vô Nhai cau mày nói: “Nguy hiểm?”

Chân Ngọc Thu vuốt cằm nói: “Không sai, Vô Nhai bây giờ hẳn biết, cấm địa sau núi của nhà họ Chân ở thủ đô chúng tôi, có một người chuyên tu võ đạo.”

“Người đệ tử chuyên tu võ đạo đó của chúng tôi đã từng bị chồng của Trịnh Tuyết Dương là Bùi Nguyên Minh đánh bại dưới tay!”

“Người bên phía tôi, không ai là đối thủ của anh ta hết!”

“Nếu không phải như vậy, tôi đã sớm bóp chết Bùi Nguyên Minh cùng Trịnh Tuyết Dương rồi.

Làm gì còn phải phiên đến nhà họ Thanh tôn quý ở tận nước Mỹ xuất thủ chứ?”

Chân Ngọc Thu tận lực diễn ra biểu tình sợ hãi.

Trên mặt Vô Nhai vẫn là vẻ lạnh lùng, nhàn nhạt nói: ” Không thủ đạo của Đảo Quốc là thiên hạ vô song. Cứ coi như là người Việt có luyện võ đi chăng nữa, trong mắt cao thủ Không thủ đạo của chúng tôi cũng chỉ là tôm tép mà thôi.”

Lời vừa dứt, Vô Nhai dẫn đường đi về phía vườn hoa Hoàng Gia.

Chân Ngọc Thu trông thấy một màn này, trên mặt nở nụ cười.

Bùi Nguyên Minh khó đối phó đến nhường nào, anh ta trong lòng hiểu rõ.

Nhưng Vô Nhai là một trong Tứ đại binh vương dưới quyên Thang Minh Giang, là người bước ra từ trong núi thây biển máu.

Nhân vật như vậy, tuyệt không phải là người mà Bùi Nguyên Minh có thể đối phó được.

Cho nên Chân Ngọc Thu giờ phút này dường như đã thấy cảnh tượng Bùi Nguyên Minh bị Vô Nhai một tay bóp chết.

Chỉ tiếc, đi tới vườn hoa Hoàng Gia, sau khi đạp cửa vào nhà, thất vọng phát hiện bên trong không một bóng người.

Chân Ngọc Thu tìm một vòng, cau mày nói: “Người không có ở đây, ngài Vô Nhai, tôi đi điều tra một chút xem sao.”

Vô Nhai nhìn bốn phía một cái, nói: “Không cần vội vàng. Trước hết, chúng ta hãy đưa người phụ nữ này về đã”

“Cậu để lại cho anh ta một lá thư!”

“Nếu như trong vòng nửa giờ nữa, anh ta không xuất hiện ở trang viện của nhà Nạp Lan, thì hai người phụ nữ có dính líu với anh ta sẽ còn thảm hơn là chết!”

Sau đó, đám người Vỏ Nhai rời đi Bùi Nguyên Minh cùng Trịnh Tuyết Dương bước vào cửa nhà.

Thấy cửa bị đá văng, Trịnh Tuyết Dương cả kinh thất sắc.

Bùi Nguyên Minh cũng là khế cau mày, đi đầu vào phòng khách.

Bên trong phòng khách, có người để lại một lá thư dán kín dính máu. Trong thư nói, Nạp Lan Nhược và Hạ Vân đã rơi vào trong tay của nhà họ Thanh ở nước Mỹ.

Lúc này, điện thoại của Bùi Nguyên Minh vang lên, người gọi điện thoại tới là Nạp Lan Hoàng Chi Sau khi nối máy, phía đầu dây bên kia truyền đến thanh âm khổ sở của Nạp Lan Hoàng Chỉ: “Tổng Giám đốc Minh, xảy ra chuyện lớn, cấu xin cậu nhất định phải mau chóng cứu Nhã Lan. Con bé còn nhỏ. Con bé không thể bị cái đồ súc sinh không băng heo chó đó làm hại được!”

Bùi Nguyên Minh đánh hơi được mùi vị mưu toan, anh nhanh chóng sắp xếp cho Trịnh Tuyết Dương. Sau còn dặn Đường Nhân Đồ phái người bảo vệ Trịnh Tuyết Dương. Xong xuôi hết thảy mới đi gặp mặt Nạp Lan Hoàng Chi.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Bùi Nguyên Minh cau mày.

“Tống Giám đốc Minh, là con trai nuôi của Thanh Minh Giang nhà họ Thanh bên nước Mỹ, cùng với người được đề cử làm Thế tử của nhà họ Thanh bên nước Mỹ đó là Thanh Bảo Tuấn!”

“Bên người họ có mấy cao thủ bước ra từ chiến trường, giết sạch hết vệ sĩ của nhà Nạp Lan chúng tôi!”

“Tổng Giám đốc Minh, cầu xin cậu. Bây giờ chỉ có cậu mới có thể cứu Nhã Lan!”

Bùi Nguyên Minh an ủi nói: “Nạp Lan Hoàng Chi ông cứ yên tâm đi. Chuyện này tôi nhất định sẽ giải quyết, các người đi nghỉ trước đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK