Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1620:

Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt, thản nhiên dùng trà.

Loại người thích làm ra vẻ không có bất cứ ý nghĩa gì trước mặt anh.

Trừ khi Uông Khải Trạch có thể mua một chiếc hàng không mẫu hạm đặt trước mặt, nếu không Bùi Nguyên Minh không có cảm giác gì.

Còn Triệu Quốc Thái, ông ta vốn xuất thân là nhà nông, vô cùng phản cảm đối với hành vi khoe khoang này.

Nhưng vấn đề là Uông Khải Trạch không nói gì, trái lại là Lý Tú Quyên mượn cơ hội châm chọc Bùi Nguyên Minh, cho nên ông ta càng khó mà nói gì.

“Đúng rồi dì!”

Trong đám người đang thổi phồng, Uông Khải Trạch tác phong nhanh nhẹn lấy một hộp quà tặng ra, đặt lên trên bàn cười nói: “Dì à, đây là chất lỏng hoàng kim tiêu thụ rất mạnh của tập đoàn Khai Sơn chúng cháu gân đây, thứ này ăn vào sẽ có lợi đối với cơ thể, có thể kéo dài tuổi thọ, coi như là chút tấm lòng của cháu, mong dì nhận lấy cho!”

“Đồ không đắt, đừng ghét bỏ!”

Triệu Quốc Thái khẽ nhíu mày, nhưng vẫn mở miệng nói: “Cảm ơn”

“Đây là chất lỏng hoàng kim đám bà chủ giới thượng lưu vẫn luôn sử dụng sao?” Nhìn thứ này, vẻ mặt Lý Tú Quyên kinh ngạc: “Nghe nói uống thứ này lâu dài, có thể khiến tế bào của con người hoạt tính hóa, có thể duy trì trạng thái trẻ tuổi thêm mấy chục năm?”

“Nghe nói thứ này đã sớm bán hết, tuy tập đoàn Khai Sơn các cậu định giá một lọ là ba trăm năm mươi triệu, nhưng ở bên ngoài thị trường, bảy trăm triệu cũng không mua được hàng!”

“Hơn nữa cậu vừa tặng là tặng mười lọ, quá khách sáo!”

Uông Khải Trạch mỉm cười, tốt xấu gì anh ta cũng là quản lý bộ phận nghiệp vụ của tập đoàn Khai Sơn, lấy được ít hàng mẫu đó không tính là gì.

Lúc này Lý Tú Quyên nhìn anh ta như mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng hài lòng.

Nhìn Uông Khải Trạch một lát, bà ta mới lộ ra vẻ mặt ghét bỏ nhìn Bùi Nguyên Minh nói: “Cậu Uông thật có lòng, không như tên nông dân nào đấy, quả thực như trên trời và dưới đất”

Đây chính là mỗi người đều có đặc thù riêng, có người hơn xa mình, có người thua xa mình, nếu cứ lấy ra so sánh thấy mình thua kém thì chỉ muốn chết trong truyên thuyết!

Vừa rồi lúc không có Uông Khải Trạch, Lý Tú Quyên nhìn Bùi Nguyên Minh đã thấy khó chịu rồi.

Lúc này có Uông Khải Trạch ở đây, bà ta ước gì có thể đá Bùi Nguyên Minh ra khỏi phòng VỊP.

Nhưng mà Bùi Nguyên Minh vẫn có bộ dạng thản nhiên, tự nhiên dùng trà.

Lúc này Triệu Thanh Hạm cười nói: “Mẹ à, sáng hôm nay anh Uông vì chuyện của con, đã tốn không ít sức lực, trưa hôm nay mẹ phải chiêu đãi anh ấy thật tốt đấy nhé!”

“Được được được, chắc chắn phải mang đồ ăn tốt nhất lên rồi!”

Lý Tú Quyên vung tay lên, hoàn toàn không keo kiệt vắt cổ chày ra nước.

Lúc này Uông Khải Trạch nhìn một vòng, đám người này đều đã lên tiếng chào hỏi, rõ ràng là bọn họ đều quen nhau.

Cuối cùng tầm mắt anh ta nhìn về phía Bùi Nguyên Minh, khẽ nhíu mày nói: “Vị này là?”

Thực tế ngay từ lúc tiến vào Uông Khải Trạch đã chú ý tới Bùi Nguyên Minh, lúc anh ta làm ra vẻ, Bùi Nguyên Minh vẫn luôn hờ hững, điều này khiến anh ta vô cùng khó chịu.

Cho nên lúc này cố ý mở miệng.

“Vi này sao, là Bùi Nguyên Minh!”

Lý Tú Quyên cười giới thiệu, trong giọng nói không che giấu được ghét bỏ.

“Đây là thân thích nghèo của chú Triệu, ngày hôm qua nhận được điện thoại của chú Triệu, hôm nay lập tức tới thủ đô nương tựa ông ấy!”

“Bữa cơm thôi mà, đều mặt dày mày dạn tới ăn không uống không! Người không biết, còn tưởng cậu ta là quỷ chết đói đầu thail”

Lúc này Triệu Thanh Hạm cũng nhận ra Bùi Nguyên Minh, nhưng cô ta không có ý định tiến lên chào hỏi.

Hoàn cảnh gia đình nhà Bùi Nguyên Minh mười mấy năm trước cô ta không có ấn tượng gì, nhưng Bùi Nguyên Minh hiện giờ, nhìn như tên quê mùa, ngay cả một sợi lông của Uông Khải Trạch cũng kém xa, cô ta đã chẳng muốn nhìn thẳng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK