Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 838

“Xin lỗi tất cả mọi người ở đây.” “Về phần những người này, cứ để bọn họ nằm sấp đó đi. Đây chính là một món quà lớn, có nghĩa là tập đoàn Thiện Nhân chúng ta từ nay về sau sẽ chính là mái nhà của Đà Nẵng

Lôi Tuấn Quang nói một cách đơn giản, nhưng giọng điệu lại vô cùng kiêu ngạo.

Khuôn mặt của những người nằm trên mặt đất kia lúc trắng lúc xanh.

Họ đến đây không những vô ích mà còn trở thành lá chắn cho Tập đoàn Thiện Nhân.

Cuối cùng, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Tập đoàn Thiện Nhân ra mắt công chúng.

Lôi Tuấn Quang đã gọi điện trực tiếp cho đồn cảnh sát để những người này đều đã bị bắt đi.

Dám gây rắc rối trong buổi lễ quan trọng của tập đoàn Thiện Nhân của Thế tử Minh, những người này, cho dù danh tính của họ là gì, có lẽ đều sẽ phải ngồi tù.

Hôm nay có màn kịch hay này để ra oai, có nghĩa là Tập đoàn Thiện Nhân từ nay sẽ chính mái nhà của Đà Nẵng.

Bất kể người khác có chấp nhận hay không, nhưng đây là sự thật.

Trong một biệt thự bên bờ biển, sóng biển cuồn cuộn.

Nơi này là điểm dừng chân tạm thời của Bùi Sâm La.

Vân Khởi Hải, Tô Trường Cảnh, La Thành Côn và bà cụ Thanh Kiều đang tụ họp ở đây.

Sắc mặt Vân Khởi Hải nghiêm trọng nói: “Cậu Sâm

La, chuyện này không hợp lý.” “Lần này, để đảm bảo, tôi đã không xin viện trợ của cậu mà đặc biệt tìm một công ty bảo an mạnh để làm công việc này. Bình thường những người này sẽ không để làm việc thất bại được.”

La Thành Côn cũng cau mày nói: “Lần này chúng ta phải trả giá lớn rồi. Hiện tại mọi người đều đang trong đồn cảnh sát, nếu chúng ta ra tay sẽ rất phiền phức.”

Bà cụ Thanh Kiều bình tĩnh nói: “Các người cứ yên tâm, nhà họ Thanh chúng tôi cũng có chút quan hệ với đồn cảnh sát. Những người đó có thể được thả, không thể thả hẳn cũng không nói lung tung.”

Nghe vậy, Vân Khởi Hải và những người khác đều thở phào nhẹ nhõm.

Họ ít nhiều vẫn có phần kiêng kị Thế tử Minh, nếu có nhược điểm rơi vào tay đối phương, 80% họ sẽ khó ăn, khó ngủ.

Nhưng lúc này, nhà họ Thanh đã có thể xử lý hết dấu vết, bọn họ mới yên tâm một chút.

Bùi Sâm La nãy giờ không nói chuyện, đột nhiên cười cười, nói: “Bà Thanh Kiều, có một câu này không biết tôi có nên hỏi hay không?”

Bà cụ Thanh Kiều cau mày nói: “Cậu Sâm La có gì muốn nói thì cứ nói, nếu biết gì tôi sẽ kể hết.”

Bùi Sâm La cười nói: “Tôi nghe nói rằng Thế tử Minh đã cầu hôn một người phụ nữ trong buổi lễ. Người phụ nữ này là cháu gái của nhà họ Thanh sao?”

“Nhà họ Thanh bà có cháu rể như vậy, trước đó có nói cho anh ta biết gì không?”

Nghe được những lời của Bùi Sâm La, ánh mắt của Vân Khởi Hải, La Thành Côn và Tô Trường Cảnh lập tức hướng về phía bà cụ Thanh Kiều, lộ vẻ nghi hoặc.

Bởi người ta hay nói, khi trước thì vui vẻ, nhưng sau cuộc chạy đua tìm lợi nhuận, ai rồi cũng sẽ biến mất.

Đặt trong hoàn cảnh người khác, nếu cháu gái bọn họ có thể gả cho Thế tử Minh, bọn họ nhất định sẽ không chút do dự mà bán đứng người khác.

Tuy nhiên, bà cụ Thanh Kiều lại thản nhiên nói: “Đừng đùa nữa, cậu Sâm La, nhà họ Thanh chúng tôi không có số mệnh đó.” “Tại buổi lễ, cô gái bất hiếu đó cũng đã từ chối Thế tử Minh.”

Bùi Sâm La nghe xong khẽ vuốt cằm, sau đó chậm rãi đứng lên, nói: “Nếu đã như vậy, tôi có thể yên tâm làm việc với bà rồi.”

“Tuy nhiên, lần này chỉ là thăm dò thôi, lần sau muốn làm gì, hãy suy nghĩ kĩ một chút.”

“Sư tử cũng phải dùng hết sức chiến đấu với thỏ, huống hồ đối thủ cũng không phải thỏ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK