Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1806:

“Thì ra là vậy.”

Bùi Nguyên Minh hoàn toàn hiểu rõ.

“Chẳng trách ba cô và Kim Tuyết Ngọc đều đối xử với cô như vậy, ước gì có thể nhanh chóng gả cô ra ngoài”

“Hóa ra là vì cổ phần cô đang nắm giữ”

“Nhưng mà một khi đã như vậy, tôi vẫn nguyện ý giúp cô, tôi có thể giúp cô câm lại cổ phần của tập đoàn nhà họ Uông mà cô đang nắm giữ.”

Đối với việc chèn ép Uông Vĩ Thành, Bùi Nguyên Minh tràn ngập hứng thú.

Còn có thể giúp đỡ Uông Linh Đan, cớ sao không làm.

“Ừm, cảm ơn anh”

Vẻ mặt Uông Linh Đan kỳ lạ, tuy cô ta biết Bùi Nguyên Minh muốn giúp mình lấy lại tập đoàn của nhà họ Uông giống như đầm rồng hang hổ, nhưng cô ta vẫn hơi gật đầu, không muốn từ chối ý tốt của Bùi Nguyên Minh.

Xe một đường tiến vê trước, hai người đang định về biệt thự, lúc này di động của Bùi Nguyên Minh vang lên.

Bùi Nguyên Minh câm lên nhìn thoáng qua, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

Triệu Thanh Hạm?

Hai người tiếp xúc không nhiều, vì sao Triệu Thanh Hạm lại gọi điện thoại cho mình?

Bùi Nguyên Minh nghĩ một lát, ra hiệu cho Uông Linh Đan đỗ xe ở ven đường, mới nghe điện thoại: “Thanh Hạm, có chuyện gì? Muốn mời tôi ăn cơm trưa à?”

“Ăn ăn ăn, anh chỉ biết ăn thôi!”

Ở bên kia điện thoại Triệu Thanh Hạm vô cùng tức giận.

“Sao anh có thể như vậy? Ngày hôm qua bỏ bê công việc, hôm nay cũng không đến, rốt cuộc là anh muốn làm gì?”

“Anh có biết tôi vì cho anh tiến vào mà trả giá lớn cỡ nào không?”

“Vì sao anh lại lười nhác như thế, đây là không để tôi vào mắt!”

Bùi Nguyên Minh thản nhiên nói: “Nếu tôi nhớ không nhầm, tôi đã xin nghỉ ba ngày rồi”

“Nghỉ ba ngày? Anh thật sự cho rằng mình là cấp cao rồi hả? Tùy tiện một câu nói thì có thể nghỉ ba ngày sao?”

Ở bên kia điện thoại Triệu Thanh Hạm thiếu chút nữa xù lông.

“Anh Uông chỉ nói như thế mà thôi, anh cũng coi việc đó là thật ư?”

“Cầu xin anh đấy, anh là nhân viên mới, có thể để tâm chuyện đi làm một chút được không?”

Bùi Nguyên Minh mỉm cười nói: “Nói như thế, mấy lời mà Uông Khải Trạch nói chỉ là nói dóc thôi à?

“Họ Bùi kia, anh nên khách sáo với anh Uông một chút!”

Triệu Thanh Hạm tận tình khuyên bảo.

“Chẳng lẽ anh không biết, thực ra hai bản hợp đồng kia đều là anh Uông tặng cho anh quà gặp mặt sao?”

“Đám Trầm Minh Nguyệt đến đây nhiều như vậy, ký hợp đồng có dễ dàng thế sao?”

“Toàn bộ đều là vì anh Uông xin cô Uông Linh Đan mở miệng, hai người mới ký hợp đồng một cách nhanh chóng!”

“Anh không biết cái gì, vậy mà xem mình như một nhân vật lớn rồi hả?”

“Anh Uông vì để anh đứng vững gót chân trong công ty, cố ý cho anh có chút công trạng, vậy mà anh còn tưởng răng là công lao của mình sao?”

“Bùi Nguyên Minh, anh không nghĩ lại xem, anh chỉ là một tên vô dụng, ở một thành phố lớn giống như thủ đô, anh có thể có mặt mũi sao? Có thể có năng lực gì?”

“Anh không mang ơn với anh Uông thì thôi, còn châm chọc khiêu khích anh ấy, lương tâm của anh bị chó ăn rồi à?”

Bùi Nguyên Minh thở dài một hơi, nói: “Xem ra Uông Khải Trạch đúng là vĩ đại, vậy mà vì một người không quen biết như tôi, vận dụng quan hệ của Uông Linh Đan”

“Hay là lát nữa tôi tự mình hỏi Uông Linh Đan một chút xem, xem có phải có chuyện như vậy không?”

Uông Linh Đan ở bên cạnh lái xe giúp mình, Uông Khải Trạch đều có thể kéo lên người anh ta, Bùi Nguyên Minh xem như phục anh ta rồi.

“Đừng nói có được hay không nữa! Anh lập tức cút về đi làm cho tôi!”

“Anh có thể không đến, nhưng tôi có thể nói chuyện anh không đi làm cho ba tôi biết!”

“Đến lúc đó anh bị đuổi ra khỏi nhà, toàn bộ đều không liên quan tới tôi nữa!”

Nghe đến tên Triệu Quốc Thái, trái lại Bùi Nguyên Minh không biết phải nói gì, một lát sau anh nói: “Được rồi, tôi lập tức trở về công ty.”

“Thuận tiện nói với Uông Khải Trạch một tiếng, tôi cảm ơn mười tám đời tổ tông nhà anh ta!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK