Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1202 Đe doạ!

Đây là sự đe doạ trực tiếp nhất!

Thanh Tam Gia hống hách như thế, hoàn toàn không cho Chung Nam Sơn bất kỳ cơ hội nào, tóm lại, ông không cứu người, vậy thì tôi giết người.

“Anh..”

Chung Nam Sơn giận đến cả người run lên, ngay cả sĩ quan cấp cao trong quân đội cũng không dám đối xử như thể này với ông ta.

Vua ở giới giang hồ ở trước mặt ông ta cũng là kính cẩn lễ phép.

Nhưng Thanh Tam Gia này quả thực rất quá đáng mà.

Đe doạ ông ta cũng thôi đi, còn hở ra là muốn giết đi trợ lý của ông ta.

Nhưng vấn đề là, Chung Nam Sơn thực sự không thể ở lại Dương Thành quá lâu được, bên phía Yến Kinh, ông ta có quá nhiều bệnh nhân, có những người đều đang xếp hàng chờ phẫu thuật nữa.

Trì hoãn bên Yến Kinh một ngày, vậy là bệnh tình của những người đó phải trì hoãn thêm một ngày.

Mà đợi vài năm sau Thanh Norton bình phục, nói không chừng là đã quá trễ rồi.

Chung Nam Sơn hít một hơi thật sâu, cố găng bình tĩnh lại rôi tận tình khuyên bảo rằng: “Thanh Tam Gia, con người tôi luôn rất trọng chữ tín, tôi đã hứa sẽ chữa khỏi bệnh cho con trai của anh, thì tôi chắc chắn sẽ không giữa chừng bỏ đi”

“Thế anh để con trai của anh cùng tôi đến Yến Kinh thì sao?”

Thanh Tam Gia cười lạnh lùng, người khác có thể không rõ, chứ ông ấy thì biết rất rõ, Yến Kinh là thủ đô của Đại Hạ, đó là nơi hội tụ của các dòng họ và tập đoàn tài chính hàng đầu từ khắp nơi trên thế giới, ngay cả nhà họ Thanh nước Mỹ diễu võ giương oai lúc này mà đến Yến Kinh, nói không chừng cũng phải nằm sấp dưới đất.

Nếu thực sự để Chung Nam Sơn rời khỏi Dương Thành đến Yến Kinh, vậy thì Thanh Tam Gia cảm thấy bản thân chưa hẳn có bản lĩnh có thể tiếp tục giam giữ Chung Nam Sơn.

Vừa nghĩ đến điều này, Thanh Tam Gia lạnh lùng cười một tiếng, nói: “Chung Nam Sơn, ông đừng có không biết điều đấy, bây giờ bố mày lịch sự với ông thì ông cứ chấp nhận”

“Đừng đợi đến khi bố mày trở mặt, thì ông mới biết từ chết phải viết như thế nào!”

Chung Nam Sơn cau mày: “Nhưng mà…

“Chát…

Thanh Tam Gia trực tiếp vung bàn tay ra, tát Chung Nam Sơn ngã xuống đất.

“Không có nhiều nhưng nhị gì cả, tôi vừa mới thu mua một căn bệnh viện tư nhân, di chuyển người đến bên đó! Chung Nam Sơn, ông cũng phải đi”

“Ông muốn cái gì, tôi sẽ cho ông cái đấy, nhưng tôi chỉ có một yêu cầu, đó là phải chữa khỏi bệnh cho con trai tôi!”

Chung Nam Sơn sửng sốt, thể này nghĩa là Chung Nam Sơn phải tự nhốt bản thân mình lại!

Bên ngoài bệnh viện Nhân Dân.

Bùi Nguyên Minh nhìn về những chiếc Toyota Alphard ở phía trước.

Những chiếc xe này đều treo biển số nước ngoài, thuộc diện người có đặc quyên ngoại giao.

Vì vậy, theo thông thường, hầu hết mọi người sẽ không dám gây sự với loại người này.

Sau khi Bùi Nguyên Minh nhìn chằm chằm vào những chiếc xe thì ánh nhìn rơi vào chiếc xe cuối cùng.

Bởi vì ở trong chiếc xe, có một luông mùi khá nguy hiểm, giống như có hai con quái vật bị nhốt ở trong đó vậy.

Trước đây, có không ít côn đồ trên giới giang hồ ở Dương Thành, nhưng những tên côn đồ lợi hại kia, so với chủ nhân của hai luông khí trong xe đó, đều không là gì cả.

Tất nhiên, đối với Bùi Nguyên Minh mà nói, loại khí này cũng chỉ có tư cách để anh liếc nhìn thêm một cái mà thôi.

Đã ba năm chỉnh chiến sa trường, còn loại người gì mà anh chưa thấy qua chứ?

Điều duy nhất anh thấy tò mò chính là, trong một đô thị lớn như thế ở Dương Thành, sao lại xuất hiện một người như thể bò ra khỏi chỗ sinh tử như vậy.

Lúc này, Thanh quản gia đưa người ra ngoài, ngoại trừ Thanh Norton đang nằm trên cáng ra, thì điều dễ thấy nhất chính là ông Chung Nam Sơn.

“Thầy Sơn!”

Khi nhìn thấy Chung Nam Sơn không sao cả, anh mới thấy yên tâm.

Và Chung Nam Sơn nhìn thấy Bùi Nguyên Minh đến, lúc này cũng thấy nhẹ nhõm, biết rằng bản thân chắc chản sẽ không sao.

Khi nhìn thấy một kẻ lỗ mãng cản đường của mọi người, thì lúc này Thanh quản gia mặc áo đuôi nhạn cau mày nói: “Chuyện gì vậy?”

“Sao lại có người dám cản đường của nhà họ Thanh chúng tôi?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK