Mục lục
Phú đại gia ở rể – Bùi Nguyên Minh full) – Truyện tác giả: Diệp Trần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1927:

Xung quanh yên tĩnh giống như chết lặng, tiếng bàn tán trầm thấp truyền tới.

Lúc trước mọi người chỉ cảm thấy cái tên Bùi Nguyên Minh này quen tai, nhưng lúc này nhớ tới chuyện gì đó.

“Bùi Nguyên Minh, hội trưởng Bùi?”

“Chẳng lẽ cậu ta là Bùi Nguyên Minh có liên quan tới cái chết của hội trưởng Sở sao?”

“Trời ạ! Không phải Sở Tuấn Hiên là con trai của hội trưởng Sở sao? Không phải Tân Ý Hàm là đồ đệ của hội trưởng Sở sao?”

“Sao bọn họ có thể ủng hộ một kẻ thù giết ba lên nằm quyền được?”

Nhưng cảnh tượng Bùi Nguyên Minh đứng ở giữa lôi đài, Tần Ý Hàm và Sở Tuấn Hiên cung kính, đây là cảnh tượng rung động lòng người tới cỡ nào?

Cho dù là kẻ ngốc cũng biết, người trước mắt, hơn phân nửa là phân hội trưởng thật.

Cho dù anh không phải, nhưng chỉ cần chiếm được sự ủng hộ to lớn của Tân Ý Hàm và Sở Tuấn Hiên, anh không phải cũng phải!

Toàn thân Kim Tuyết Ngọc cứng đờ, thân thể mềm mại run nhè nhẹ.

Cô ta hồi tưởng lại quá trình mình tiếp xúc Bùi Nguyên Minh, sau đó cô ta đột nhiên phát hiện, từ đầu tới cuối, Bùi Nguyên Minh đều mang theo thái độ nhìn kỹ đối mặt với Uông Vĩ Thành.

Uông Vĩ Thành mạnh như vậy, ở trong mắt anh chỉ là chuyện cười.

Mà đám phụ nữ xinh đẹp bên cạnh cô ta, cả đám đều có biểu cảm như ăn phân.

Đám người không có năng lực như bọn họ, ngày thường bản lĩnh lớn nhất chính là liếc mắt một cái có thể nhận ra ai là người đứng trên cao, ai là tên bất tài vô dụng.

Nhưng cho dù thế nào bọn họ cũng không ngờ tới, sức phán đoán không gì không làm được của mình, ở trước mặt Bùi Nguyên Minh vậy mà không có bất cứ ý nghĩa gì.

Lúc này Hùng Tứ Hải quỳ rạp trên đất gian nan đứng dậy, anh ta chỉ vào Bùi Nguyên Minh nói: “Cậu là Bùi Nguyên Minh? Giết hội trưởng Sở, còn giết Hùng Minh Triết em trai của tôi?”

Những lời này vang lên, mọi người rung động lân nữa, không ai nghĩ tới sẽ có chuyện xưa như vậy.

“Đúng vậy! Cậu là một hung thủ giết người, còn muốn làm phân hội trưởng? Tôi nhổ vào!”

“Cậu có tư cách gì?”

“Cậu xứng sao?”

Một đám đệ tử của Uông Vĩ Thành bắt đầu giận dữ mắng mỏ, hôm nay cho dù như thế nào cũng không thể để Bùi Nguyên Minh lên năm quyền, nếu không bọn họ sẽ không có trái cây ngon để ăn.

Mà Uông Vĩ Thành cũng bình tĩnh trở lại, chỉ cần chụp mũ tên tội phạm giết người này, ông ta có biện pháp khiến người của Long Môn bao vây tấn công Bùi Nguyên Minh.

Cho dù anh thật sự là hội trưởng, hay là hội trưởng giả, Uông Vĩ Thành đều tin có thể trực tiếp giết chết anh!

Vẻ mặt Bùi Nguyên Minh lạnh nhạt, tầm mắt liếc Uông Vĩ Thành một cái, chậm rãi nói: “Tôi tên là Bùi Nguyên Minh không sai, Sở Văn Trung cũng bị tôi phế bỏ”

“Nhưng tôi không giết ông ta, điểm này cục cảnh sát Dương Thành có thể làm chứng, nếu giết ông ta, bây giờ tôi không có biện pháp đứng ở đây.

“Huống chỉ tôi nói thẳng ra một chút, một phân hội trưởng bị tôi phế bỏ, có giá trị để tôi giết chết sao?”

“Ông ta xứng à?”

“Ông ta có tư cách ư?”

Nghe thấy thế, đôi mắt tất cả mọi người ở đây lóe sáng, nói một cách cẩn thận, với thủ đoạn của Bùi Nguyên Minh, muốn giết Sở Văn Trung giết ngay tại chỗ không được sao?

Cần gì phải phế đi sau đó lại ám sát? Đây quả thực là làm điều thừa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK